Bến cảng - Tranh Vũ Thanh Nghị

CLB hài hước

Hậu duệ của Cuội
Chọt Ngồi làm vua mãi cũng buồn chán, nên Cuội quyết định đi tìm một đệ tử xứng đáng để truyền ngôi. Tìm mãi mà không thấy được ai giỏi ngang, chứ khoan nói là hơn mình trong cái khoản lừa dối, nên Cuội rất buồn. Một...

 






Hiện có 81 khách Trực tuyến
KỶ NIỆM 70 NĂM NGÀY THƯƠNG BINH LIỆT SĨ 27/7

Tháng 7 tưởng nhớ những anh hùng liệt sỹ

Chiều mưa… Ngôi nhà nhỏ bé như trải rộng thênh thang. Giữa thành phố phồn hoa, hối hả mà hồn gửi ở quê nhà. Những ngày cuối tháng 7, hoa phượng đã tàn, chỉ thấp thoáng còn sót lại vài chùm nhỏ mong manh, giấu mình trong vòm lá xum xuê, nuối tiếc mùa hè đã trôi qua!

Tiết trời tháng 7 mưa ngâu, những hạt mưa rơi rả rích, dùng dằng, giọt mau như khóc,  giọt thưa như hờn, buồn tê tái… 27/7 - ngày tưởng nhớ những anh hùng liệt sĩ đã hy sinh vì dân tộc.

Trời đã ngả sang chiều, mây từ phía chân trời kéo đến. Có phải trời cũng khóc thương cho những người con tuổi mười tám, đôi mươi. Cái tuổi vạm vỡ như một dòng sông tươi trẻ trong lành. Làng xóm vững tin hơn. Mỗi chàng trai như mỗi cây cổ thụ chống đỡ mỗi mùa nước lũ đi qua. Rạo rực, ấp ủ biết bao điều khát vọng…Họ đã phải ra đi và ngã xuống cho Tổ quốc bình yên.

Chú tôi. Cũng như bao chàng trai mười tám, đôi mươi từ mọi miền đất nước. Những người con ưu tú của đất mẹ anh hùng đã một lòng lên đường quyết tâm bảo vệ bờ cõi non sông. Nhiều người đã hy sinh vì độc lập tự do cho dân tộc. Họ bỏ lại sau lưng quê hương, cha mẹ… Để rồi, biết bao bà mẹ chiều chiều ngồi tựa cửa ngóng con… Đất nước đã giải phóng 40 năm có lẻ, mà còn bao người con gửi lại máu xương nơi rừng thiêng nước độc mong về….

Tôi được nghe kể lại: Thời chống Pháp, tiểu đội của chú tôi hoạt động trong lòng địch hậu. Trận đánh giáp lá cà, do bị lộ. Chú tôi và cả tiểu đội hy sinh gần hết ngay trên mảnh đất quê nhà, bên dòng sông Gừng. Nhân dân xã Hùng Tiến (huyện Vĩnh Bảo) bí mật chôn cất. Không có quan tài, cứ thế đặt xuống huyệt, cũng không kịp biết tên tuổi. Tiểu đội ấy tất cả thành liệt sĩ vô danh.

Tôi, phận gái thay cha thắp hương cúng chú, khói hương nghi ngút  ảo mờ! Hình bóng chú, vẫn chàng trai trẻ đẹp, đôi mắt sáng ngời trong bộ quân phục, chiếc áo trấn thủ màu cỏ úa, ba lô trên vai và đôi dép cao su. Chưa một lần biết cầm tay bạn gái, chưa một lần trái tim biết rung lên nhịp đập bồi hồi, và chắc rằng cũng chưa được ăn bữa cơm no không độn.

Dù sao thì chú tôi và các anh còn được nằm đây, giữa mảnh đất quê nhà. Gió ru những chiều nắng quái, mưa ru ướt đẫm hoàng hôn, trăng ru họ vào giấc ngủ ngàn thu, hương lúa rì rào những chiều thương nhớ…

Còn biết bao những chàng trai vạm vỡ tuổi đôi mươi, trùng trùng, điệp điệp lên đường đánh Mỹ. Họ hy sinh trên khắp các chiến trường. Biết bao nghĩa trang. Biết bao đài tưởng niệm ghi tên tuổi các anh! Nghĩa trang Trường Sơn ngút ngàn nắng gió, nghĩa trang đường 9 Quảng Trị với hàng vạn ngôi mộ, rồi dòng sông Thạch Hãn… “ Đáy sông như lòng mẹ / Ôm đàn con trăm quê” (thơ Nguyễn Đình Xán)

Đâu chỉ người ngoài mặt trận. Đồng hành cùng với cuộc kháng chiến. Còn biết bao những người vợ trẻ mười tám, đôi mươi, nơi hậu phương vời vợi những đêm đông mòn mỏi chờ mong… thủy chung, thờ chồng, nuôi con, lo toan gánh vác… Bóng người đàn bà tàn phai một đời xuân sắc, giờ đây mái đầu đã bạc, héo hắt, vẹo xiêu đi khắp các chiến trường tìm hài cốt chồng, con… như chim lạc rừng giữa  mênh mông trời đất…

Và những người thương binh, những thanh niên xung phong đi mở đường cứu nước sống sót trở về, mang trên mình bao thương tật, mang trên mình chất độc màu da cam, những đứa con ngây ngô quằn quại trên giường, những nữ thanh niên xung phong hết thời xuân sắc: “Mải đi về phía cầu vồng/ Quay về cải đã lên ngồng khổ chưa” (Thơ Phạm Xuân Trường) Nỗi đau này có bút nào tả xiết…

Các anh ngã xuống! Tên tuổi các anh mãi mãi tươi xanh, chói ngời trên những nấm mồ liệt sĩ. Các anh mãi mãi sống trong lòng dân tộc Việt Nam!

Nguyễn Thị Thúy Ngoan

 



 

Trường Sơn thiêng

Những âm bản đi lên từ lòng đất

Có một tên chung

Đồng đội

Đã khắc vào bia mộ

Hay bạt ngàn xanh rừng Trường Sơn

ở đó những cái tên không chết

Đã sống vào từng nắm đất, hồn cây

Những âm bản đi lên từ lòng đật

ở đó những con người dẫu không còn hài cốt

Đã hòa chung tên họ, tên riêng

Và ở đó dẫu không ai hát nữa?

Đêm mữa rừng thành dải đất thiêng

Bao lối mòn nghe tiếng gọi yêu thương

Trong chớp lửa bom thù cày xé

Những khuôn mặt gầy xanh mơ mộng...

Như cánh rừng là bạn cùng anh

Ai đã hát những bài ca đã hátd

Hát những gì ở dưới vết thương

Tuổi hai mươi viết nên trang sử

Trường Sơn.

Tháng 12/2013


Nguyễn Ngọc Phát

 


 

 

Liệt sĩ vô danh

Kính viếng các vong hồn liệt sĩ vô danh tại Nghĩa trang Trường Sơn

Anh ngã xuống Khe Sanh

ngày mười tám tuổi

Đất đau không nói được

Trời buồn tuôn nước mắt

Đồng đội ngậm ngùi đưa anh về đất

Trong nghĩa trang lạnh ngắt cỏ may...

Tôi giật mình

Không tin ở mắt mình

trước hàng bia trắng toát

Những hàng chữ lung linh:

“Liệt sĩ vô danh”

Cha mẹ già giờ ở phương nào

Thanh Hóa – Thái Bình hay Vĩnh Bảo...

Đợi chờ anh như hóa đá mỏi mòn

Khi sinh ra anh có tên có tuổi

Cái tên giản dị cu Tý – thằng Ron...

Vẫn đi trong hàng quân vẫn cười vẫn nói

Chia nhau từng vắt cơm thấm đẫm bùn non

Sao giờ nằm đây: “Liệt sĩ vô danh”

Câu hỏi làm tôi xa xót tận đáy tim mình

Nghĩa trang này con bao “liệt sĩ vô danh”

Ôi mất mát này trong nỗi đau dân tộc

Mà cơn gió đi qua cũng khóc

Giọt sương chiều eo óc cảnh cô thôn

Tôi viết câu thơ đắp cho linh hồn ngang dọc

Thuở các anh đi như vàng như ngọc

Giờ nằm đây nấm đất cô đơn

Nắng trời hồng lại gieo tiếng khóc vào đêm!...

6/2017

Vũ Tư


 

Bạn ở Gạc Ma

(Tưởng nhớ các chiến sĩ Hải quân hy sinh bảo vệ đảo Gạc Ma ngày 14/3/1988)

Bạn giờ ở lại Gạc Ma

Với đảo thiêng với bao la biển trời

Máu hòa trong nước trùng khơi

Hồn nương theo ngọn sóng vời vợi xa.

Bạn giờ ở lại Gạc Ma

Tuổi hai mươi mãi mãi là hai mươi

Mẹ hiền- biển biếc đưa nôi

Nghìn năm sóng hát ru lời ngân nga.

Bạn giờ ở lại Gạc Ma

Hóa thân vào biển quê nhà yêu thương

Đời đời ghi mãi tấm gương

Xả thân giữ đảo quê hương của mình.

Biển quê chưa hẳn thanh bình

Gửi về nơi bạn một nhành hoa tươi

Đất thiêng tiên tổ định rồi

Nghìn năm gìn giữ nối đời xưa xa...

Gạc Ma xa tít mù xa

Nghĩ về biển - nhớ Gạc Ma cháy lòng!

 

Nguyễn Tường Thuật (Thái Bình)

 


 

 

Viếng mộ Phạm Ngọc Đa(1)

Nối tiếp dòng người dâng hương

Đồng đội bên anh chúng tôi ngả mũ

Khói hương mờ tỏ

Rưng rưng xin gọi anh về...

Đất mẹ quặn lòng trước những hàng bia

Các anh sóng hàng yên nghỉ

Ngôi mộ nhỏ khắc dòng tên địa chỉ

Phạm Ngọc Đa

- Người du kích liên lạc giao thông...

Mười lăm tuổi xuân bất khuất anh hùng

Thà chết không chỉ hầm bí mật

Oanh liệt hy sinh

dưới lưỡi dao bạo tàn Cờ lốt(2)

Rực rỡ “Mặt trời quê hương”(3)

Những năm đất nước đạn bom

Tên anh thành bài ca ra trận

Đối mặt quân thù chúng tôi nhả đạn

Có anh tiếp thêm sức mạnh diệt thù

Sau ngày dứt tiếng bom rơi

Quy tập bên anh thêm nhiều ngôi mộ

Đồng đội hy sinh chiến trường trăm ngả

Vòng tay đất mẹ ấm trầm

Chỗ cắm hương thêm khóm cỏ mọc mầm

Chân hương nối điều tiếc nuối

Giọt nước mắt ngày vui bổi hổi

Xôn xao nắng gọi xuân về

1. Phạm Ngọc Đa  anh dũng hy sinh giữa tuổi 15, được Nhà nước truy tặng danh hiệu anh hùng lực lượng vũ tranh nhân dân năm 1997.

2. Claude: Trận càn của Pháp ở Tiên Lãng, Hải Phòng tháng 8/1953.

3. Danh hiệu do nhân dân và đồng đội suy tôn anh Phạm Ngọc Đa

7/2017

Trần Nguyên Phúc


 


 

Nhớ nguồn


ảnh thờ đỏ ngực huân chương

Mồ chôn xanh cỏ bên đường nghĩa trang

Lời thề ra trận âm vang

Sức dài vai rộng gan vàng chí trai

Khơi nguồn giữ mạch tương sai

Hưởng dòng nước mát, ơn ai dẫn nguồn.

 

Công Xình

 



 

Bên nghĩa trang liệt sĩ

Các anh nằm đây

giữa đồng thơm đầy nắng

Dòng sông hát ru sóng lúa hát ru

Lời hát của mây trời

Vẫn cánh cò chao nghiêng thuở ấy

Khúc dân ca ngọt ngào đến vậy

Lời yêu đầu ngượng ngập tuổi đôi mươi

Các anh bên nhau

Như đồng đội một thời

Kể cho nhau bằng lời đất mẹ

Về những điều thần kỳ của chiến tranh

Khe đá nào bước mòn thành lối

Đường Trường Sơn bom ngàn tấn dội

Vạch lá rừng

tinh nghịch mảnh trăng khuya

Chiến trường Sài Gòn, anh đi

Tôi về phía nam dòng Thạch Hãn

Đêm ngủ hầm gối đầu lên ban

Mơ về tiếng sáo đồng quê...

Hôm nay làng đón anh về

Mẹ cười trong nước mắt

Tay run run lần theo hàng bia trắng

Mẹ thì thầm vỗ về giấc ngủ ngàn thu

Nước mắt chảy vào trong

cháy bỏng lời ru.

 

Đoàn Thị Luật

 



 

Nơi ấy

Tặng một người lính đã hy sinh


Bây giờ chỉ thấy lắng im

Một vùng sông ngọn sóng tìm bờ xa

Mây như vạt áo mẹ già

Nâu như sắc đất hong qua nắng vàng

Bây giờ đâu vết thời gian

Cái đêm bom dội vệt làng cháy thiêu

Vầng trăng đưa tiễn người yêu

Vàng trong chớp đạn, tám chiều lửa giông

Người yêu đợi ở cánh đồng

Nhưng người yêu ấy đi không trở về

Chỉ còn hoa dọc triền đê

Mình em cầm giữ câu thề gửi trao

Chỉ còn đêm đổ mưa sao

Lúa vàng lên mặt đồng bao mùa chờ

Mặt sông chưa thế bao giờ

Sóng cồn lên gọi đôi bờ tâm tư

Bây giờ sông đứng hát ru

Giàn hoa phơi bóng mùa thu chân cầu

Bãi xa xanh thẳm một màu

Vầng trăng vàng ở hai đầu nhớ thương.

 

Kim Chuông


 

Gửi mẹ

Sẽ chẳng bao giờ mẹ về được nữa mẹ ơi!

Con nằm lại nơi núi rừng trùng điệp

Vẫn biết mẹ cạn dòng nước mắt

Làm vơi đi nỗi xót xa này.

Nén nhang thơm cháy đỏ đêm ngày

Đồng đội của con thay nhau chăm mẹ

Nhớ và thương vẫn quặn đau giằng xé

Khi con trai không thể về nhà

Chúng con ở đây vẫn hành quân xa

Cũng biên chế theo đội hình đánh giặc

Cổng doanh trại vẫn có người đứng gác

Khách đi qua ai cũng muốn vào thăm

Đường đến chỗ con xa xôi nhọc nhằn

Con xin mẹ đừng nghĩ nhiều như thế

Đời mẹ còng lưng nuôi bao thế hệ

Đến bây giờ vẫn không phút nghỉ ngơi.

Cha cũng không về - ở đâu? cha ơi!

Đất nước giặc tan vui bốn phương trời

Mẹ lại khóc mừng mừng tủi tủi

Nước mắt thầm sâu

Khô cạn cả rồi.

Những nếp nhăn hằn trên mặt mẹ ơi!

Bàn tay chai sần một đời vất vả

Máu người không phải là nước lã

Mẹ yêu thương!

Con mong mẹ đừng buồn.

8/1995

 

Bùi Chí Hùng

 
 

Tạp chí Cửa Biển số 186 (9/2017)

Tạp chí Cửa Biển số 185 (8/2017)

Tạp chí Cửa Biển số 184 (7/2017)

Tạp chí Cửa Biển số 183 (6/2017)

Tạp chí Cửa Biển số 182 (5/2017)

Tạp chí Cửa Biển số 181 (4/2017)

Tạp chí Cửa Biển số 180 (3/2017)

Tạp chí Cửa Biển số 178,179 (1,2/2017)

Tạp chí Cửa Biển số 177 (12/2016)

Tạp chí Cửa Biển số 176 (11/2016)

Tạp chí Cửa Biển số 175 (10/2016)

Tạp chí Cửa Biển số 174 (9/2016)

Tạp chí Cửa Biển số 173 (8/2016)

Tạp chí Cửa Biển số 172 (7/2016)

Tạp chí Cửa Biển số 171 (6/2016)

Tạp chí Cửa Biển số 170 (5/2016)

Tạp chí Cửa Biển số 169 (4/2016)

Tạp chí Cửa Biển số 168 (3/2016)

Tạp chí Cửa Biển số 166,167 (1,2/2016)

Tạp chí Cửa Biển số 165 (12/2015)

Tạp chí Cửa Biển số 164 (11/2015)

Tạp chí Cửa Biển số 163 (10/2015)

Tạp chí Cửa Biển số 162 (9/2015)