Bến cảng - Tranh Vũ Thanh Nghị

CLB hài hước

Hậu duệ của Cuội
Chọt Ngồi làm vua mãi cũng buồn chán, nên Cuội quyết định đi tìm một đệ tử xứng đáng để truyền ngôi. Tìm mãi mà không thấy được ai giỏi ngang, chứ khoan nói là hơn mình trong cái khoản lừa dối, nên Cuội rất buồn. Một...

 






Hiện có 40 khách Trực tuyến
Trái tim tự thú

 

Truyện ngắn: Trần Đức Lộc

 

Anh ơi, mãi mãi em chỉ là một người đàn bà mềm yếu. Chưa bao giờ em thấy mình đủ sức mạnh để vượt lên, trả cho trái tim em nguyên vẹn là nó. Có lẽ chỉ một lần, một lần duy nhất, khi em gửi cho anh bài thơ “Mê lộ”. Ôi, bài thơ như là định mệnh, như là cơn lốc cuốn hồn em về phía anh. Chỉ một lần, không biết sao em lại đủ sức mạnh, đủ dũng cảm ấn vào bàn phím để cho những con chữ lao về phía anh. Và cũng bắt đầu từ đó, em đã không còn là em của ngày hôm qua hôm kia nữa. Em như thấy mình vừa mới lớn. Em như vừa biết yêu và hơn bao giờ em đang được anh yêu. Sau phút giây ngất ngây ấy, em lại thấy ân hận, lại thấy mình có tội, lại như không đủ dũng khí nhìn vào đâu nữa, ngay cả đôi mắt trẻ thơ hồn nhiên của đứa cháu, con thằng lớn nhà em. Phải chăng em đang lừa dối mọi người, lừa dối cả đứa trẻ bập bẹ hai tuổi đầu kia? Em lừa dối tất cả mọi tín điều bấy lâu nay em đang sống?

Em yêu anh rồi ư? Đúng! Quả tim em nó nói thế. Rất thành thật, không thể khác hơn! Sao em lại có thể yêu anh? Em, một người đàn bà đã có chồng, đã có một gia đình, có một đàn con tới bốn đứa. Em yêu anh được ư? Em, một cô giáo dạy văn, luôn nói đến cái hay cái đẹp, cái tốt và cái xấu trước bao nhiêu những gương mặt trong trắng. Em – một trong những đại diện cho mục đích hướng thế hệ trẻ vào một trật tự của đạo đức?

Thế mà em lại yêu anh! Lẽ nào trái tim em đang nói thật, thật như không còn gì có thể thật hơn. Đâu như quanh em đang bảo em không được thế, mình phải biết tự dối chính mình. Chao ôi, khi em lừa dối được trái tim em thì đấy là đạo đức, đấy là sự thánh thiện của gia đình và phẩm hạnh ư?

Anh có biết một tối em bảo với chồng em: “Giả sử bây giờ em có một người đàn ông khác để yêu, yêu thực sự thì anh nghĩ sao”. Và chồng em đã bảo: “Nếu thế thì cả xã hội này điên loạn hết, làm gì còn Con Người, băng hoại, băng hoại tất…” Em đã hoảng hồn. Cả người em run lên, may là trời đang rất lạnh, anh ấy không nhận ra. Từ hôm ấy, em càng như thấy mình ngày một tội lỗi lớn hơn, lúc nào cũng muốn tránh ánh mắt của anh ấy. Người đàn bà mềm yếu trong em lại trở lại làm một người vợ ngoan, đức độ.

Cả một tuần sau đấy em đã im lặng không vào mạng trò chuyện với anh, cả tin nhắn em cũng tắt hết, không nhận và không gửi. Anh thì nghĩ là em bận bịu công việc và có lý do nào đấy buộc em phải tắt máy. May là anh không trách và sau anh cũng không nhắc nhỏm gì đến mấy ngày ấy nữa.

Nhưng mà anh ơi, chỉ có em là biết em đang dối lừa anh, em đang lừa dối trái tim em. Càng im lặng, em càng bắt quả tim phải gian dối, và em lại càng thấy yêu anh hơn, càng đòi mình phải sống thật với mình hơn.

Hôm chồng em đi họp hội nghị các nhà giáo ở Sài Gòn một tuần, em nhắn anh vào với em ngay tức khắc, anh còn nhớ? Thế rồi chỉ một đêm em đã quay ngoắt lại. Sáng sớm hôm sau em vội vã bảo anh không được đến em nữa. Em sợ. Em sợ lắm, em không thể. Em biết em không đủ can đảm để đón anh. Em biết em rất mềm yếu và em sẽ ngã vào vòng tay anh, em sẽ là một con đàn bà ngoại tình thực sự. Trời ơi, trái tim em lúc ấy giá mà anh biết được. Nó tan nát đến thế nào. Em đã tàn nhẫn với nó và vùi dập nó bất chấp chân giá và sự công bằng. Trái tim em chưa kịp cất lên tiếng hát của tự do và trung thực thì em đã lại giam hãm nó, bắt nó phải chịu mọi ngón đòn của phẩm hạnh, của tiết hạnh…

***

Sau trận ấy, em ốm suốt một tuần, con gái lớn vội về và lao vào bệnh viện chăm nom em. Thầy thuốc bảo em bị cảm, bị sốt vi rút, bị gì gì nữa, họ làm sao bắt được đúng bệnh hở anh? Giá mà anh ở gần, thế nào anh cũng biết, anh biết rõ trái tim em mà. Yêu có là một tội lỗi không anh?

Nghe thì có vẻ rất buồn cười, nhưng không đâu, anh thực sự là mối tình đầu của em đấy. Em lấy chồng nhưng có phải là tình yêu đâu, ngày ấy em chưa biết thế nào là yêu. Quả tim em nó ngu ngơ lắm. Nó thấy có người đàn ông săn đón mình, có người đàn ông mê muội vì mình và nó đã mềm yếu lầm tưởng, cứ sống với nhau sau ngày cưới là sẽ dần dần có tình yêu, là sẽ có hạnh phúc và có đủ một đàn con đông đúc là sẽ vợ chồng cơm dẻo canh ngọt.

Anh có biết không, chồng em chỉ hơn em bảy tám tuổi, nhưng anh ấy là thầy của em. Anh ấy theo đuổi suốt ba năm em học trung cấp. Và anh ấy không chỉ dạy mà còn học cả cho em.

Anh ấy đã giữ gìn em như giữ gìn báu vật của mình. Không một tai tiếng gì xảy ra trong khóa học. Và em đã vô cùng khâm phục anh ấy. Rồi ngày cưới cũng tự nhiên như cái gì đến tất phải đến. Bao giờ thì em cũng chỉ là người đàn bà mềm yếu. Bao giờ em cũng chỉ là cái bóng của anh ấy.

Nếu ai hỏi không yêu anh ấy, sao em lại có với anh ấy đến bốn đứa con, thì em sẽ bảo là, anh có tin không, nghĩa vụ làm vợ của em phải thế. Cả đời em có chống lại được ai đâu. Sức mạnh ở quanh em chứ không ở trong con người em, không ở trong trái tim em, trừ có một lần duy nhất, em bấm cho anh bài thơ “Mê lộ” .

Hôm em ốm, con gái em nghe điện thoại của anh gọi, anh còn nhớ? Nó là đứa hiểu và thương em nhất. Nó đã mấy lần bóng gió là nó thông cảm và không trách gì em. Nó như đi guốc vào trong bụng em vậy. Nó được học hành va chạm hơn hay nó mới hơn, hiện đại hơn mọi thước đo chuẩn mực xưa nay. Nó có nhiều bạn trai nhưng chỉ có một người để yêu và chúng sắp cưới nay mai. Nay mai em được làm mẹ vợ, được làm bà ngoại, được đặt lên nấc thang vọng trọng cao hơn. Và nay mai em cũng sẽ phải sống giả dối hơn. Không yêu anh, em cũng là kẻ giả dối, mà yêu anh, em cũng là kẻ giả dối, phải không anh? Trái tim con người sao khổ thế, nó cứ làm cái việc trái với mọi thước đo của người đời.

Nói anh đừng cười. Quá nửa năm nay, đêm đêm em trốn biệt vào phòng riêng khóa trái cửa lại. Em quyết làm một cuộc ly thân với anh ấy. May mà anh ấy không nói gì. Vẫn vui vẻ như không có chuyện xảy ra. Anh ấy giả đò hay anh ấy cho rằng ở tuổi em mọi khát muốn, mọi dục vọng đã không còn, hoặc còn rất ít? Các con em cũng không đứa nào biết bố mẹ nó đang có chuyện gì. Nhà vẫn êm đềm nề nếp. Chỉ đứa con gái kia mỗi lần nghỉ lễ về nhà là kín đáo cười với mẹ.

Bây giờ đã ai biết là em yêu anh, là em có nhân tình nhân ngãi đâu. Họ hàng nội ngoại vẫn nể trọng em, cô bác vẫn lấy em làm gương răn dạy con cái họ. Cả trường em tôn trọng em, không chỉ vì em dạy giỏi mà còn vì nhân cách của em, không ai chê trách. Em vừa nhận quyết định đề bạt Hiệu phó, anh bảo thế có chết không? Anh có biết là em muối mặt với em như thế nào không? May là anh ở rất xa em, xa em đến cả ngàn cây số đấy anh nhỉ. Anh và em muốn gần nhau, muốn cuốn vào nhau như rơm với lửa cũng không thể. Em thì mềm yếu, còn anh thì cháy bỏng thế kia, làm sao giữ được nguyên vẹn cho em. Em nghĩ đến đức độ, đến tiết hạnh mà ghê sợ…

Các bài thơ của anh gửi, em đều chép lại vào một quyển riêng. Anh có biết bao nhiêu không? Gần trăm bài đấy. Anh thật tuyệt! Làm sao em lại có thể không yêu anh cơ chứ. Con gái em đã vô tình đọc tập thơ ấy và tra em. Nó ghen tị với em. Và sau khi đọc thơ anh nó đã hiểu, thông cảm với em. Bây giờ em đã có một đồng minh ngầm ủng hộ mình rồi. Nó hỏi anh đã có gia đình mấy con rồi, em nói là chưa, nó không tin anh ạ. Tin làm sao được. Ngay cả em, phải qua các bạn anh, em mới tin là thật. Em biết có nhiều người đàn bà muốn gần anh, trò chuyện với anh, nhưng khi bảo đồng hành cùng anh đi về phía trăm năm thì họ sợ, họ lùi ra xa rồi chạy biến không quay đầu lại…

Giá mà em gặp được anh từ hai nhăm năm trước. Giá mà có cơn lốc xoáy nào đó cuốn em đi khỏi cái nơi em đang sống và ném bịch xuống trước anh. Ôi, nhiều lúc em ngẩn người ra mong một phép lạ.

Không có một phép lạ nào cho em cả. Chỉ có trái tim đang làm một việc kỳ lạ, có một không hai. Người ta bảo quả tim con người kỳ diệu lắm phải không anh? Em cũng cảm thấy nó rất kỳ diệu. Trí tuệ con người còn có các cỗ máy chen vào làm hộ, nghĩ hộ, lo lắng hộ. Nhưng quả tim, đã có loại máy nào thay thế nó rung động, yêu ghét hộ đâu. Không có cỗ máy nào thay thế được trái tim em để yêu anh, và cả để được anh yêu.

Em khâm phục trái tim em bao nhiêu thì em căm ghét con người em bấy nhiêu. Phải chi em rũ bỏ được tất cả để nghe theo tiếng gọi của con tim. Phải chi em có thể cải lão hoàn đồng? Trời ơi, có phải em hèn đớn quá không anh? Con người thế tục chính là em đấy. Em chính là thế hả anh?

Em đã định không bao giờ kể anh nghe chuyện ốm đau của anh ấy, và rồi em sẽ tìm cách biến đi đâu đó cho anh không thể nào tìm được em, để anh phải quên em đi, để trái tim em có thể một mình chống chọi với chính em.

Anh có biết là chồng em bỗng dưng đổ bệnh không? Đúng ra là anh ấy đã cố giấu cả nhà. Các bác sĩ nói riêng với em là còn nước còn tát và có thể kéo dài được đôi năm nữa, hy vọng là hơn. Để điều trị căn bệnh này, y học đang có nhiều tiến triển nhảy vọt.

Chợt nghĩ đến mối tình của chúng ta, em cho là điều mừng. Em cho là trái tim em có cơ hội để được tự do làm cái điều mà nó cần làm, nó đang khao khát được làm. Suốt bao nhiêu ngày em hí hửng mừng thầm. Có lúc chỉ một mình trong phòng tắm, em còn khe khẽ hát nữa. Mặc dù phải đi lại trông nom anh ấy rất mệt nhọc nhưng em lại ngủ ngon giấc hơn, ăn uống ngon miệng hơn lên.

Được thế không lâu, em bỗng ngộ ra. Thì ra mình đang mong chồng mình chết. Mong bố của các con mình không sống nữa để làm một cái việc tày trời. Em như là kẻ giết người vậy. Và em bắt đầu nguyền rủa em, em ghê tởm em. Em thấy trái tim em sao mà man rợ đến thế. Giá nó là cái củ chuối nằm kia thì em phải băm vằm ra trăm vạn mảnh.

Anh ơi, em ghét anh. Em ghét anh. Sao anh lại có ở trên đời này. Sao ông trời lại xô anh vào với em, để cho em mụ mị? Sao lại có cái “Mê lộ” chết tiệt ấy chứ? Sao có thể kéo dài đến ba năm trời một cuộc tình vụng trộm, dù chỉ là một cuộc tình ảo trên mạng. Sao không ai biết được cái việc xấu xa này nhỉ. Sao cái con biết kia nó lại câm như hến thế? Lẽ ra nó phải lu loa lên. Bố nó mà nó không biết bênh vực. Cái tổ ấm của nhà nó mà nó không biết bảo vệ. Thật là ngu ngốc!

Rồi em đùng đùng đốt hết tập thơ của anh. Khi những vệt lửa cuối cùng của ngọn lửa vừa tắt và những tàn tro chưa kịp cuốn đi hết thì em đã òa khóc. Em khóc như một con điên. Em khóc không còn biết trời đâu đất đâu, không còn biết xung quanh mình có ai. Chẳng một ai biết đích thực vì sao em khóc. Có lẽ mọi người nghĩ là em khóc vì chồng em ốm đau tật bệnh, vì tai hoạ bỗng dưng giáng xuống em, xuống gia đình nhà em. Chỉ cái con ngồi kia, cái đứa con gái đồng minh ngầm của em kia là nó biết rõ.

Từ sau hôm ấy, em lặng lẽ và cần mẫn chăm nom anh ấy. Vốn tính em vẫn luôn chu đáo với người thân, với những người mà em gần. Em đôn đáo nhờ người này người nọ tìm mua thuốc bệnh cho anh ấy. Tứ phương, phương nào em cũng vái.

Rồi bệnh anh ấy đỡ dần. Em lại được họ hàng, chúng bạn tụng ca đủ khúc, hệt như người ta đã vinh danh các thầy cô nhân ngày 20/11 ấy.

***

Bây giờ anh đang làm gì, anh đang viết? Anh có viết được không? Anh thừa biết là em đã thay sim khác. Địa chỉ trên mạng em cũng thay mới, mà nhà cửa em ở đâu anh nào có biết. Thơ anh viết nói cuối đất cùng trời anh cũng tìm, thực ra anh có đi tìm không? Anh tìm em ở đâu? Tám tháng rồi mà chưa thấy anh đến cửa. Hay là anh đến rồi mà em không biết. ừ nhỉ, em có biết mặt anh đâu. Hay là cái hôm có một người đàn ông đứng ở bên kia đường rất lâu, như là đang nhìn chéo sang ấy chính là anh???

 
 

Tạp chí Cửa Biển số 186 (9/2017)

Tạp chí Cửa Biển số 185 (8/2017)

Tạp chí Cửa Biển số 184 (7/2017)

Tạp chí Cửa Biển số 183 (6/2017)

Tạp chí Cửa Biển số 182 (5/2017)

Tạp chí Cửa Biển số 181 (4/2017)

Tạp chí Cửa Biển số 180 (3/2017)

Tạp chí Cửa Biển số 178,179 (1,2/2017)

Tạp chí Cửa Biển số 177 (12/2016)

Tạp chí Cửa Biển số 176 (11/2016)

Tạp chí Cửa Biển số 175 (10/2016)

Tạp chí Cửa Biển số 174 (9/2016)

Tạp chí Cửa Biển số 173 (8/2016)

Tạp chí Cửa Biển số 172 (7/2016)

Tạp chí Cửa Biển số 171 (6/2016)

Tạp chí Cửa Biển số 170 (5/2016)

Tạp chí Cửa Biển số 169 (4/2016)

Tạp chí Cửa Biển số 168 (3/2016)

Tạp chí Cửa Biển số 166,167 (1,2/2016)

Tạp chí Cửa Biển số 165 (12/2015)

Tạp chí Cửa Biển số 164 (11/2015)

Tạp chí Cửa Biển số 163 (10/2015)

Tạp chí Cửa Biển số 162 (9/2015)