Bến cảng - Tranh Vũ Thanh Nghị

CLB hài hước

Hậu duệ của Cuội
Chọt Ngồi làm vua mãi cũng buồn chán, nên Cuội quyết định đi tìm một đệ tử xứng đáng để truyền ngôi. Tìm mãi mà không thấy được ai giỏi ngang, chứ khoan nói là hơn mình trong cái khoản lừa dối, nên Cuội rất buồn. Một...

 






Hiện có 36 khách Trực tuyến
Tiếng gà gáy tinh mơ

Ngày trước, ở quê tôi hầu như chỗ nào cũng nuôi gà. Bất cứ nơi đâu cũng thấy bóng dáng của đàn gà xuất hiện. Buổi sáng, chúng nhốn nháo trong sân, bờ ao để tìm bữa điểm tâm ngon miệng. Ban trưa chúng quanh quẩn sau cháy bếp để chờ chủ nhân rải thóc, cơm khô. Rồi đàn gà bay lên cành cây, mái nhà, chuồng lợn để rỉa lông, nghỉ trưa. Chiều, chúng dắt díu nhau ra những cánh đồng vừa gặt xong để mót lúa sót. Rồi khi ánh hoàng hôn pha màu tím nhạt, từng chú gà trống, cô gà mái và những nhóc gà con lũ lượt kéo nhau về chuồng. Gà ngủ rất sớm nên buổi tối chúng không ồn ào như ban ngày. Tuy nhiên, cũng do nghỉ ngơi quá sớm nên cứ tầm 3 - 4 giờ sáng là chúng thức dậy, réo vang trời. Nhất là lũ gà trống, chúng gáy inh ỏi, báo thức vang dậy cả một vùng.

Thú thật, hồi đó tôi rất ghét lũ gà trống. Cứ lúc tôi đang rúc vào chăn ấm chìm vào những cơn mơ thì chúng lại gáy “ó o o” khiến cho tôi đôi lần giật mình thức giấc, bỏ dở giấc ngủ ngon. Nhưng rồi sau đó tôi lại quý trọng chiếc đồng hồ sinh học này. Đó là lúc tôi vào lớp 10, phải ra trường huyện học xa tít mù chừng 5 cây số, qua một lần đò. Thời đó công nghệ chưa phát triển, chẳng có điện thoại di động, cũng không có đồng hồ báo thức như bây giờ. Nhà tôi nghèo, có chiếc đồng hồ treo tường đã may mắn lắm rồi chứ nào có đồng hồ quả lắc báo giờ như những nhà khá giả. Việc đến lớp sớm hay muộn đều trông chờ vào chiếc đồng hồ Gimiko. Nhưng khổ nỗi, tôi lại hay ngủ nướng nên không thể nào canh giờ theo thói quen. Tội cho ba mẹ, những ngày đầu tôi ra trường huyện, ba mẹ phải thức giữa khuya canh chừng gọi tôi dậy, sợ tôi đến lớp muộn. Có những hôm dù đã dậy 5 giờ sáng nhưng khi đến trường lại bị bác bảo vệ càm ràm vì đến muộn 10 phút. Chuyến đò sáng thì đông nghẹt người, nào là đi chợ, đi học, đi làm kể cả đi chơi. Nếu đến sau, buộc phải ngồi đợi dưới gốc đa chuyến đò về.

Nhưng rồi có lần giật mình giữa khuya do gặp cơn ác mộng, tiếng gà trống gáy vang trong chuồng làm tôi lưu tâm. à, hóa ra chúng gáy khi những tia sáng yếu ớt đang dần hiện diện trong buổi tinh mơ. Chao ôi, thế mà bấy lâu nay tôi cứ căm ghét chiếc đồng hồ báo thức di động này. Thế là từ đó, tôi luôn đến trường đúng giờ, trong tâm trạng thoải mái. Tiếng gà gáy vào buổi tinh mơ không làm tôi khó chịu, phải dùng chiếc gối ôm bịt tai mình lại như trước, mà nhẹ nhàng mở đôi mắt ra và bật ngồi dậy theo phản xạ có điều kiện. Có những đêm học bài khuya, mệt lả, gà gáy lần đầu nhưng tôi vẫn ngủ ngon. Mải đến khi mẹ gọi: “Gà gáy sáng rồi, dậy đi, chuẩn bị sách vở đến trường kìa con”, lúc đó tôi mới bừng tỉnh.

Tôi thích nhất là những ngày cuối tuần. Dù buổi tinh mơ tôi không đến trường nhưng nghe gà gáy là tôi thức giấc (thức nhưng sáng lại ngủ nữa). Không vội dậy, chỉ nằm lặng im, nghe tiếng gà gáy và cảm nhận… Tôi nhận ra, loài gia cầm này không đơn thuần gáy bừa loạn xạ. Ngoài việc báo giờ khá chính xác, chúng còn gu thẩm mỹ âm nhạc rất thú vị. Những thanh âm “ò, ó, o, o...” cứ lặp đi lặp lại đều đều nhưng theo suy nghĩ của riêng tôi, dường như đó là một bản giao hưởng tuyệt vời. Những cung bậc cao, thấp, trầm nhảy múa như con sóng lăn tăn ngoài sông lớn. Chao ôi, nghe mà như đang đang tham dự một buổi hòa nhạc thính phòng. Từng chú gà trống lần lượt góp tiếng gáy, tiếp nối bản nhạc cho đến sáng mới thôi. Thú vị nhất là những con gà trống choai, mới trổ mã, tập tành gáy le te cũng như tôi, cậu trai tơ đang tuổi dậy thì giọng ồm ồm nghe chói tai quá. Vậy mà vui, thú vị. Gáy xong chúng đập cánh phành phạch như khẳng định sức mạnh cùng giọng hót opera vút cao của mình. Đã thế, ở mỗi loài, gà tre, gà tàu, gà nòi, gà ác… đều có tiếng gáy khác nhau. Có con giọng trầm trầm, nhưng cũng không ít chú lại có giọng mượt, ngọt, trong trẻo…

Tiếng gà gáy đi suốt thời trung học phổ thông của tôi. Nhờ có chúng, nhắc cho tôi nhớ về một thời gian khó, tự trui rèn bản thân mình vào khuôn phép, sống có kỷ luật, nguyên tắc. Nhưng những năm sau đó, khu công nghiệp về làng, đồng ruộng thu hẹp dần rồi mất hẳn. Chỉ còn sót lại vài mảnh đất trống bỏ hoang nằm trong diện quy hoạch. Bán được đất, kinh tế bà con cũng phất lên. Những triệu phú xuất hiện cùng những ngôi nhà cao tầng đủ màu đủ kiểu. Ngôi nhà gỗ của gia đình tôi nằm lọt thỏm trong một rừng biệt thự. Tiếng gà gáy vì thế trở nên chói tai đối với hàng xóm, buộc mẹ phải bán đi để khỏi bị phiền. Từ đấy xóm tôi mất hẳn tiếng gà gáy sáng. Có những buổi tinh mơ thức dậy, rúc mình trong chăn, chợt thèm nghe những chú nhạc công gáy “ò ó o o” quá đi thôi!

Tản văn: Nguyễn Hoàng Duy (TP Hồ Chí Minh)

 
 

Tạp chí Cửa Biển số 186 (9/2017)

Tạp chí Cửa Biển số 185 (8/2017)

Tạp chí Cửa Biển số 184 (7/2017)

Tạp chí Cửa Biển số 183 (6/2017)

Tạp chí Cửa Biển số 182 (5/2017)

Tạp chí Cửa Biển số 181 (4/2017)

Tạp chí Cửa Biển số 180 (3/2017)

Tạp chí Cửa Biển số 178,179 (1,2/2017)

Tạp chí Cửa Biển số 177 (12/2016)

Tạp chí Cửa Biển số 176 (11/2016)

Tạp chí Cửa Biển số 175 (10/2016)

Tạp chí Cửa Biển số 174 (9/2016)

Tạp chí Cửa Biển số 173 (8/2016)

Tạp chí Cửa Biển số 172 (7/2016)

Tạp chí Cửa Biển số 171 (6/2016)

Tạp chí Cửa Biển số 170 (5/2016)

Tạp chí Cửa Biển số 169 (4/2016)

Tạp chí Cửa Biển số 168 (3/2016)

Tạp chí Cửa Biển số 166,167 (1,2/2016)

Tạp chí Cửa Biển số 165 (12/2015)

Tạp chí Cửa Biển số 164 (11/2015)

Tạp chí Cửa Biển số 163 (10/2015)

Tạp chí Cửa Biển số 162 (9/2015)