Home Tác phẩm
Tác phẩm
Thơ Đinh Thường

Nhiều khi tưởng tượng như con ngựa dữ làm cho người viết không kiểm soát nổi đường đi nước bước của những con chữ, dòng thơ để nó đi vào đúng mạch nhịp của cấu tứ. Vậy mà Đinh Thường, khi tháo dỡ những rào chắn để trí tưởng tượng của mình thoả sức tung tẩy vẫn ý tứ (hay là ý thức) về sự vừa độ cho sự tưởng tượng và hoàn cảnh thực tại vẫn có một mối quan hệ ngõ hầu tính chân thực trong thơ anh được bảo đảm. Âu cũng là một kinh nghiệm để người viết không quá xa mà bỏ rơi người đọc. Lại nữa, là một quân nhân với những quân phong quân kỷ trong tính cách thường nhật, thì dù khoáng đạt hồn nhiên đến thế nào đi nữa cũng không để phai mờ cái mục đích, lý tưởng mình đang phụng sự. Phải chăng vì thế, như một lẽ tự nhiên mà thơ anh dù đến những cung bậc vui buồn trong khuất nẻo nhân sinh vẫn chắc tay một trách nhiệm công dân của người cầm bút.

Ấy là một khía cạnh ở nội dung. Còn hình thức thì như người ta vẫn nói: Một khi có nội dung mới mẻ, khắc có hình thức mới mẻ phù hợp để thể hiện. Bạn cứ thử đọc xem, thơ Đinh Thường ít nhiều có cái hình thức mới mẻ ấy đấy.

                                                                C.B

 

 

Đêm trắng

 

Đêm hè

Ý nghĩ lôi xềnh xệch những kỷ niệm ra kiểm danh, kiểm diện

Những kỷ niệm đau thương mặt còn u uất

Những kỷ niệm buồn trốn chui, trốn lủi vời mãi mới ra

Những kỷ niệm vui chềnh ềnh đắc chí...

 

Nhưng lạ lắm

Có nụ cười của cô bé học cùng hồi lớp bốn

Như bông hoa mười giờ cứ rung rinh trong nắng sớm sân trường

Kiểm diện mấy lần mà vẫn mờ tỏ chưa qua.

 

Chợt vấp phải tiếng vợ thở dài như cây cầu vắt ngang sông mùa lũ

Bao kỷ niệm hoảng hồn trốn sạch chỉ còn bộ óc trống không

Tiếng gà le te nhảy vào giao tranh cùng ý nghĩ

Ông trọng tài thời gian già nua tỏ ra bất lực huýt còi loạn xạ.

 

Mơ hồ

Mặt trời đội biển chui lên.

 

Kỷ niệm đêm tuần tra

 

Thuyền trăng trôi ngược về phía bãi

Gió đổi phiên ru bụi tre gầy

Con chim giấu tiếng hót vào đêm không kín nổi tiếng kêu lích chích

 

Nhà tình nghĩa

Cửa khép hờ

Xưa đèn dầu

Giờ đèn điện

Suốt bốn mươi năm vẫn sáng

Mẹ đợi người con trai duy nhất lúc lên đường quả quyết ngày trở lại

Đợi cả chúng tôi lặng lẽ bước đi tuần.

 

Gió độc thoại thông thênh qua từng khe cửa

Cất tiếng thở dài, mẹ trở mình nghiêng về hiện tại

Sao bữa nay đi tuần muộn vậy các con?

Nước còn ấm uống đi cho đỡ lạnh...!

 

Lũ chúng tôi toàn những trai lộc ngộc

Có duyên cùng trở thành con mẹ yêu thương

Và thưa mẹ, chúng con đã thay anh trở về từ buổi ấy

Nâng giấc cho người bớt trống trải cô đơn!

 

Gió lĩnh xướng ngân nga miền ký ức

Mắt mẹ hiền lấp lánh sao vui

Nhìn tóc mẹ đổ thành suối bạc

Đêm biên thuỳ nghèn nghẹn đắng bờ môi.

Nghĩ về sắc phượng

 

Nắng đổ lửa xuống cây phượng già góc phố

Trên ghế đá trai gái tự tình như thân dây leo quấn bện vào nhau

Cả không gian đỏ ối một màu

Chiếc xe đạp đỏ, cặp sách đỏ... và nụ hôn cũng đỏ.

 

Ông già ngồi hóng mát dưới cây quên đời nghe ve đàn bản tình ca mùa Hạ,  gửi tóc lên làm mây trắng trời xanh

Bình thản chờ con ngựa gió hiền lành phi nước kiệu mang nỗi niềm

                                                        về miền hoàng hôn tím.

 

Lũ trẻ đánh giầy quên tháng ngày bụi bặm

Túm tụm bên những quân bài bích- nhép- rô- cơ

Phượng cứ say sưa đỏ, ve cứ mải miết ran- với chúng chỉ là những nỗi niềm xa xỉ

Cơm áo, gia đình... vẫn bỏng cháy ước ao.

 

Tôi cầm lòng nghe gió hát lao xao

Ngoái đầu nhìn qua mùa Hạ cũ

Còn trinh nguyên một góc trời tươi đỏ

Có làn môi nào dịu mát chợt lên hương

 

Nghĩ về sắc phượng lòng đau đáu lạ thường

Mong phượng đỏ cho trái tim biết nói

Xin được nói một điều: Xấu đều hơn tốt lỏi

Đã tươi thắm, hãy tươi thắm cho đều khắp cõi nhân sinh.

 

 
Mệnh

Phận thì trọ lại hồn quê

Thân nơi đất khách bến mê tìm đời

Sóng ru biển hát trăng rơi

Một vùng biêng biếc mây trời mênh mang

 

Thế gian đẹp đến ngỡ ngàng

Niềm vui say đắm rượu ngang cả vò

Tiêu sầu quên hết âu lo

Mới hay số mệnh trời cho cả rồi

 

Đem thân nhận lại phận thôi

Xênh xang về một góc trời bình yên

Thung dung với cuộc vô phiền

Bến mê thuyền nhớ tình riêng một thời

                                        Hải Phòng 9/2008

                                       Phạm Vĩnh Quang

 
Hình đám cỏ (nhịp VII)

Lay gọi anh bằng câu quen thuộc

Ngày đến rồi!

 

Tung gối chăn về bình minh khác

sảng khoái lan xa câu nói thường ngày

ly cà-phê xóa cơn ngái ngủ

con rối vừa buộc dây

 

Mở cửa, hít sâu

Khởi động xe máy

Tiếng động cơ hôm nay êm hơn

 

Em giật dây ở đâu tăng tốc mọi cử động

 

Chuông gió rung dẫu không có gió

Chữ trên áo phông thành những động từ

Trái chín tự tróc vỏ gọn gàng trên đĩa

Tiếng quẫy nước hốt hoảng con bói cá ngủ mơ

 

Anh một mình ngõ vắng

Vẫy tay chào mọi khác biệt hôm qua

 

Ngày đến rồi!

Anh cử động

Và em đang lồng tiếng

 

*

 

Đám đông mang khuôn mặt anh

Bất ngờ ào lên

Bất ngờ đứng sững

 

Ánh sáng đặc tả khuôn mặt

Và âm nhạc

 

 

Thời khắc bật miệng núi lửa

Nòng súng bẻ lên trước lúc bóp cò

Con thú thoát thân rẽ sang lối khác

 

Ánh trăng khuya rơi vào chén nước

Thoáng long lanh cứu rỗi bao người

 

Con vượn mẹ tự đỡ con trong giờ sinh nở

Tay kia đu trên thăm thẳm vực sâu

 

Thế giới lặng im

Chỉ lẻ loi tiếng sáo

Khuôn mặt em dâng lên

 

*

 

Phân thân trong màn múa

Anh Anh và Anh...

Nhìn Em ném xuống chiếc mũ

 

... cỏ độc ngoi miền thánh thiện

... thăng hoa  âm bản

... miệt thị chốn sinh thành

... nhiễu sóng dự cảm thấu thị

 

Anh Anh và Anh...

Em im lặng hồn nhiên phán xét

 

... len tua tủa mũi dao sắc nhọn

... hắc ám thiên la địa võng

... trì nặng bay về chậm chạp

... biết sẽ tới em

 

Và còn nữa...

... đừng rọi thêm ánh sáng

(có ai từ cánh gà đi nhặt chiếc mũ)

 

*

 

Lúc cô đơn anh nghĩ:

là nửa trái cây

nửa tiếng chim hót

nửa hang sâu

một phần tiếng động

nửa con cá

một góc thân tàu

nửa lặng im nối vào mặt phẳng...

 

*

 

... bước đi chạm vạt nước đầy hàng cây tên gọi mơ hồ lao xao viên sỏi vô định nhặt hạt heo may vô tình miết trên toan trắng phác hoạ hình em màu nhoè chẳng còn khô bôi lên lại xoá vẫn không hình hoạ xoay chiều nào vẫn thấy gió lạnh lùa về chênh chếch...

 

*

 

Trên bàn đặt cốc nước tinh khiết

Lúc mỏi mệt anh nhìn lâu mặt nước

 

Búng nhẹ vào thành cốc xao động

Chợt nhớ mình ưu tư trong căn phòng hẹp

Ngoài kia nắng sớm lao xao

Gió tràn qua một bãi trống xa hơn

Và xa nữa...

 

Xa nữa…

Như con Matroska của Nga

Mở tiếp thấy con nhỏ hơn

Con nhỏ nữa, nhỏ nữa...

 

Trong một trò chơi

 

Em đến mở cửa phòng anh

Thấy con Matroska đang ngồi đọc sách

 

*

 

- Hãy nhìn xuyên qua đêm tối!

- ............

- Thấy gì không?

- ............

- Cố nhìn!

- ............

- Chiếc váy một sớm cuối hạ

- ............

- Lay động thân cành

- ............

- Cánh tay em vung vẩy làm cân đối cảnh vật

- ............

- Mở hàng gai góc

- ............

- Không nhìn thấy ngôi sao

- ............

- Chợt run mơ hồ

- ............

- Ủ nắm cát trên ngực!

- ............

- Pha lê ánh sáng

- Đêm thành lò luyện khổng lồ

- Thi nhau vốc cát ném vào đêm tối

 

*

 

Đặt tay lên anh

Chùm rễ mềm lan trong đất ẩm

Mặt lá ngây thơ

 

Em dậy anh cách đánh vần đồ vật:

đây là bát đũa

nền nhà, giày dép

mặt trời

rất nhiều tiếng nước

 

... nước tí tách... nước dâng... nước xiết...

 

Cơ thể anh qua ghềnh thác

Trong tâm xoáy

Reo vang đỉnh sắc tự do

 

Ngâm trong nước mặt trời không còn nóng

Vỡ oà bọt sóng lân tinh

Nổi nênh anh trôi theo dòng nước.

 

                                 Mai Văn Phấn

 
Kỉ niệm Hà Nội

Đêm ấy Hà Nội không ngủ

Lính phòng không đã nhiều đêm thức trắng

Phố còn người già trẻ em chưa kịp sơ tán

Loa phóng thanh báo tin máy bay địch vào gần

Hà Nội căng như sợi dây đàn

Em cùng trung đội tự vệ nhà máy in Tiến Bộ vào tiếp đạn

Sau trận đánh em cho tôi địa chỉ

Nhà em phố Khâm Thiên

 

Có đêm Hà Nội bình yên

Hoa sữa dịu hương

Đường Hoàng Diệu

Quả sấu rơi theo định luật Niutơn

Em và tôi và trăng Tây hồ lung linh huyền ảo

Đã quá mười giờ rồi phải chia tay em

Nước mắt em trên má tôi nóng hổi

 

Rồi Hà Nội mười hai ngày đêm

Hà Nội - Điện Biên Phủ trên không

Những con rồng lửa từ mặt đất vút lên

Hà Nội ầm ầm sấm dậy

Trong ánh chớp tôi thấy em xuất hiện

Có em thêm sức mạnh

“Pháo đài bay” rơi trên đất Ngọc Hà

 

Ngày tôi đi xa

Nỗi nhớ trong tôi hát thầm “Bài ca Hà Nội”

 

                                        3/6/2009

                            Dương Xuân Huynh

 
Giờ thiền

                Đã tưởng đàn xưa im bặt mãi

                Đời vui lại hát khúc sinh ca...

                                Phan Thị Đoan Trang

 

Giờ hẹn đến rồi

Anh gấp sách, dừng công việc lại

Quên hết ưu tư, ngồi tĩnh tại

Ta nhập thiền, thầm gọi tên nhau...

Tiếng gọi của tình yêu, cánh cửa thần giao

Vòng sóng vô hình nối hai đầu thương nhớ.

 

Thượng thanh khí ngày xưa Hàn Mạc Tử

Cõi vô thường giải thoát mọi trầm luân

Giờ hẹn này, giờ của thiên ân

Ta được sống bên nhau trong khoảnh khắc

Mối tình thơ qua ngàn trùng xa biệt

Ngát hương ngâu thanh khiết của chùa chiền...

 

Em ơi em, đã đến giờ thiền

Đêm phương Nam, giấc mơ hiền như Phật

Anh dành cho em cả khoảng trời Đông Bắc

Thu trong veo không gợn chút bụi trần

Khúc sinh ca với đôi cánh thiên thần

Trìu mến ru em vào giấc ngủ

 

Ôi tình yêu! Trước sau hàng thế kỷ

Chỉ là đây, đọng lại phút giây thiền!

                                          Nguyễn Viết Lãm

 

 
«Bắt đầuLùi123Tiếp theoCuối»

Trang 1 của 3
 

Video

Liên kết

bao_hp

 

cung_vntt_thanh_nien_hp
dang_cong_san_vn
thanh_pho_hp

 

Số người online

Hiện có 2 khách Trực tuyến
mod_vvisit_counterHôm nay13
mod_vvisit_counterHôm qua30
mod_vvisit_counterTrong tuần13
mod_vvisit_counterTrong tháng167
mod_vvisit_counterBạn là lượt truy cập7993