|
Nguyễn Tùng Linh
Thành phố sáng đèn,trăng hóa ra lạc lõng Đành đến với sông để làm một con thuyền Trăng nối giùm ta hai bờ hư thực Sông Cấm quen mà lạ một đêm
Thương con hải âu theo dòng bị lạc Cánh mỏng manh giữa giăng mắc ánh đèn Ta sa bẫy trong cuộc đời nhộn nhịp Quên lúc mình có lúc thấy trăng lên
Con cá quẫy ánh trăng tan thành nước Sông tương tư dáng đợi của con đò Bờ bên này ta là người đưa tiễn Sang bờ kia...kẻ đón cũng là ta...
|