|
Nguyễn Hữu Kiên
Ngày nhổ mạ cấy bây giờ xa ngái Trở lại tìm em trong kí ức vạt cỏ mềm Mùi đồng quê thấm áo em lan toả đến những quả đồi còn nguyên bản Vốc nước lên mặt cầu mong mát mẻ một câu thơ vụng dại vị ngọt và mằn mặn ngày em tắm
Người dân làng anh như cây phảng phất nụ cười bùn đất Em đã về với mái nhà tranh ẩm ướt nỗi niềm lam lũ thơ ngây như con mèo mặc áo len xanh thu lu bên bậu cửa chờ anh và trong sáng như không thể nào trong sáng hơn
Mấy chục năm rồi không còn con đường gập ghềnh chân trâu ra đồng không còn con đường phi lao cao vút Đã lâu, cũng không còn được nghe tiếng thông reo
Em đi cánh đồng mờ sương Hoa gạo bờ sông nức nở câu thơ buồn tít tắp...
|