Home Tạp chí Cửa biển
Tạp chí Cửa biển
Con Mốc PDF. In Email

Người ta bảo: chó chết, hết chuyện. Xem ra con Mốc xóm Chùa đã chết cho hết chuyện.

Mốc, tên con chó cái lai của lão kép cải lương. Nó đẻ được ba lứa rồi ốm lay lắt như người đàn bà hậu sản, hôm nay chết còng queo ở xó vườn. Nguyên nhân dẫn đến cái chết có thể do nó bị đói khát kinh niên. Bởi từ dạo bà vợ đi theo tiên tổ, lão kép cải lương sống trơ thân cụ, rất coi khinh cái sự ăn uống. Gặp gì ăn nấy, bốc bải cho xong bữa, chỉ rượu là tài. Lão bảo rượu đích thị tinh gạo, lại chả bổ. Con chó không uống được rượu, không nốc được chút tinh gạo vào ruột, do vậy gầy trơ xương. Giống chó, nó giữ đúng câu: “Chó không chê chủ”. Đói quá không nhịn được, nó lang thang tha thẩn các bãi rác khắp làng xục xạo, rồi lại về phủ phục dưới chân lão già.

Tội nghiệp, thế cũng yên phận. Khi sinh thời nó thường được dùng làm biểu tượng để lão kép ám chỉ những điều chướng tai gai mắt. Ví như muốn chửi khéo cô nhân tình dặt dẹo khiến lão ngứa mắt, lão bô bô mắng con Mốc giữa đám bạn bè tụ bạ:

- Nỡm chửa, mày phải nhớ mẹ mày gốc quê mắt toét chính cống nhá. Ông đã gọi mày là Mốc để mày đừng quên. Giờ mày ra cái điều được dính tí máu Tây, mông to như lồng bàn, váy xẻ ngược xẻ xuôi lấy mẽ, trông lộn ruột lắm!

Cô nhân tình điên tiết, dỗi không cho lão động đến người bữa đó.

- Sao, mày dám chê không ăn hả? Thứ này gọi đúng danh thơ chấm mắm tôm đấy con ạ.    

Là lão nói kháy ông bạn thơ rượu ngồi trước mặt. Ai chấp. Lão trái tính, trở mặt như bàn tay, khen đấy, chửi đấy, móc máy văn vẻ tựa con bò cạp độc. Chửi quen miệng rồi. Xưa còn mồ ma vợ lão, bà ta đã phải kêu lên:

- Khiếp, ông được mỗi tài róc rỉa thiên hạ. Ông có biết nghề chính của ông là gì không? Thưa, nghề làm bố thiên hạ đấy ạ. Cấm thấy sờ lên gáy.

Gáy mình lạ gì phải sờ? Bây giờ lão qua ngưỡng thất thập cổ lai hy, càng thích nói cho sướng miệng. Chuyện gì lão cũng có thể nhếch một bên mép, phán tung hoăng. Thiên hạ biết tính lão nên chẳng ai muốn nối lời. Lão lại ngỡ họ… phục sát đất, càng nói tợn!

Sĩ Thái sư, nhân vật nổi tiếng xóm Chùa, thi thoảng vẫn đủng đỉnh xuống cuối làng thăm lão già dở chứng chết ấy. Ông chịu đựng mãi cũng quen đi. Không ai muốn qua lại ngó ngàng đến lão kép hát, song ông vẫn giữ nguyên một lời hứa với người đã khuất. Dạo đó, khi thăm vợ lão kép trước lúc bà ta qua đời, chính bà đã nhìn Sĩ Thái sư với ánh mắt trao gửi rầu rĩ.

- Bác ơi, chỉ có bác chân tình với ông cháu. Sau này tôi đi rồi, mong bác đừng bỏ ông ấy, bác qua lại cho nhà cửa đỡ vắng vẻ.

Ông giữ đúng lời hứa. Bị mọi người gọi “gàn bát sách” ông cũng lờ. Không còn bóng ông ra vào, căn nhà cuối xóm dễ thành nhà hoang.

Hôm nay vừa tới sân, Sĩ Thái sư ngạc nhiên thấy lão kép tề chỉnh quần áo hơn mọi bữa.   

- Ông tạo dáng đi đâu mà choáng thế ?

- Tôi đi thăm thú đám khiếu kiện ông ạ. Mình là lãnh đạo, đôi khi cũng phải hé mắt nhìn xuống dân một tí chứ. Nói để ông biết, ngoài nghĩa địa xóm Chùa nhà ta cũng rặt dân khiếu kiện, chật cả sân Diêm Vương đấy. 

Lão kép vênh cái mặt lên. Gớm chửa, xưa rày lão chỉ thích đóng vai lãnh đạo, càng cao cấp càng hăng. Và Sĩ Thái sư hiểu lão kép nhắc khéo đến vụ kiện tụng đất cát đang rùm beng cả làng kia.

Sĩ Thái sư hùa theo:

- Thưa vâng. Vậy tôi có phải về để “lãnh đạo” đi thị sát tình hình không?  

Lúc đó lão kép mới chùng mặt xuống, nhe răng cười nhẹ:

- Ây, đi rồi. Vừa về. Là đi mua đôi dép mới. Phàm cái gì đổi mới cũng tốt cụ ạ.

- Thì vưỡn!    

- Mừng đổi mới, tôi pha ấm chè Ô Long cháu nó vừa gửi biếu để hai ta thưởng thức nhá!

Trà Ô Long pha nước mưa hứng tàu cau còn gì sang bằng. Lão kép bày sẵn bàn trà bên thềm ngôi nhà thờ nhỏ rêu phong cho thêm thi vị. Mấy chùm hoa mộc li ti lão kép hái ngay trên cây bỏ vào ấm, giờ phảng phất toả lên thứ hương thật thanh tao quý phái.

Lão kép khơi mào câu chuyện sau tuần trà đầu tiên:

- Giời oái oăm lắm. Người đẻ sòn sòn, đất lại không nở thêm lấy một ly. Giá mà đất cát tự sinh sản như bèo hoa dâu có phải thiên hạ đỡ kiện tụng nhau không.

Trầm ngâm giây lát, Sĩ Thái sư bỗng hỏi: 

- Ông đã nghe họ sắp làm lễ khởi công sân gôn chưa?

- Dám khởi công? Còn bao nhiêu đơn từ phản đối, đã ngã ngũ đâu?

- Phản đối ư? Rồi cũng khắc xong tất.

- Đã đành!

Vừa mới nói đến đấy cả hai lão bỗng dỏng tai nghe. Cái gì ầm ĩ thế? Nghe rõ tiếng quát tháo hò hét ghê người. Hai lão ngồi lặng, đưa mắt cho nhau. Đấy, cuộc sống nhốn nháo không còn ra thể thống gì nữa. Sao mà buồn! Cái xóm Chùa êm ả xưa, ra đường gặp nhau chắp tay vái chào đã lui vào sân khấu cổ tích. Giờ ra đường chậm chân không tránh kịp, xe máy nó tông ngã chổng vó. Nó tha chửi là phúc, lại mong nó vái mình cơ. Hoá ra xóm Chùa chỉ giữ mấy chữ Nho đầu cổng làng làm sang thôi. Triều phục thôn!

Thoáng thấy bóng lão Bân đi qua ngõ, roi bò ve vẩy trong tay, Sĩ Thái sư ơi ới gọi:

- Ông Bân, làm chén nước đã!

Lão Bân hơi ngần ngừ, nhưng cái tính bẻo lẻo xui chân lão rẽ luôn vào ngõ.

- Ôi chao, các cụ ngồi bình chân như vại quá nhỉ? Không ra xem người ta sắp giết nhau kia kìa.

- Ai giết ai?

- Anh em thằng chủ tịch Nhì.

- Cứ tưởng anh em nó phe cánh với nhau chứ.

- Phe cũng chẳng bằng tiền. Phen này giết nhau thì có.

Bằng giọng tưng tửng lão Bân kể thành hồi, thành chương như kể Tam quốc diễn nghĩa, mặc dù ai cũng đã lơ mơ ít nhiều biết chuyện. Chuyện rằng đám quan chức xã chắc hẳn vớ bẫm khi giải quyết đất cho làm sân gôn. Chủ tịch Nhì đầu trò vụ này nên rất quyết liệt trấn áp đám dân không chịu nhận tiền đền bù bán đất. Ai ngờ hôm trước lộ ra lão giáo Nhất, anh ruột lão chủ tịch, đứng đầu đơn khiếu nại lên huyện, lên tỉnh chứ ai. Sáng nay bảnh mắt ông em đã đến doạ đưa ông anh ra công an. Lão Nhất điên tiết vớ chày giã cốm đuổi đánh chủ tịch Nhì. Không có người can, khéo chừng anh em họ bữa nay thịt nhau.

- Đấy, đồng tiền đảo lộn nhân tình. Chả trách người ta gọi nó là đồng bạc.    

Lão Bân hấp háy đôi mắt ranh mãnh buông một câu kết luận.

Sĩ Thái sư hỏi lấp lửng:

- Thằng Quân nhà ông nghe nói nhận tiền đền bù rồi kia mà?

- Nói làm gì cái thằng ngẩn ngơ ấy. Nghe người ta xui khôn, xui dại nhận tiền buổi sáng, buổi chiều tôi bắt mang trả tắp lự. Định bán đất ra làm xe ôm ngoài tỉnh. Rõ đồ ngu. Tí đất ấy rau cháo cũng nuôi sống cả nhà nó, đời con, đời cháu mãi mãi. Bán đi vài chục triệu mua cái xe ôm, chỉ vắt mũi bỏ miệng được mình thân xác nó thôi. Vài năm xe rã vứt đi là tuyệt đường sinh sống.

Lão kép tư lự:

- Con cháu nó muốn đổi đời ông ạ. Cắm mặt xuống ruộng cũng khổ ngang kiếp con trâu, sung sướng gì?

- Đã đành. Nhưng cha ông tổ tiên mình sống đến giờ đều trông miếng đất ấy cả. Nay lấy đất nông nghiệp làm sân gôn phục vụ mấy thằng cha rửng mỡ, giúp cho mấy thằng đầu cơ hốt tiền, có khác gì bòn nơi khố rách đãi nơi quần hồng kia chứ?

Một khi lão Bân giở món tranh luận ra, cấm ai theo kịp. Mặt lão nổi gân, mắt hiếng nhìn trời, tựa hồ lão không thèm đếm xỉa cái thằng đối thoại kém cỏi trước mặt. Trên thông thiên văn, dưới tường địa lý, bị mỗi bệnh táo bón kinh niên nên lão hay nổi nóng lý sự thôi.  

Nghe tiếng lão Bân nói như quát, con Mốc sợ hãi cố lê từ gầm bàn thờ trong nhà ra ngoài thềm. Khi qua chỗ các lão ngồi, con Mốc lấm lét như người có lỗi. Lão kép nhìn thấy vội gọi:

- Mốc, êu Mốc!

Con chó nghe chủ gọi dừng lại, đứng ì ra đó. Được lão kép vất đến tận mõm một cái bánh rán, nó ngửi qua, không ăn, chỉ ngước đôi mắt rầu rĩ ậng nước, nhìn đăm đắm vào mắt chủ. Ông ơi! Ăn uống bây giờ chẳng được nữa rồi. Miệng đắng ngăn ngắt. Sắp tới sợ rằng con không còn nhìn thấy ông nữa thôi. Con mệnh hệ nào, xin ông tha lỗi cho con đã không hầu hạ bầu bạn cùng ông trọn tình, trọn nghĩa. Nào con có muốn thế. Cũng do cái số phận hẩm hiu xui nên…                   

Con Mốc hức một tiếng rất khẽ, rồi từng bước lê đi, không một lần ngoảnh lại.

Lão kép nhăn mặt nhìn theo con Mốc nghĩ ngợi, lẩm bẩm:

- Quái thật, con Mốc nghe chừng ốm quá.

Hai lão bạn mải tranh luận không để ý.  

Con chó cái bỗng thèm chút mật ngọt trong chảo nấu kẹo nhà ông giáo Nhất. Nhà ông giáo cách đó một ngõ, nhưng giáp vườn nhà lão kép, bà giáo chuyên sản xuất món kẹo dồi, bánh cốm mật nha. Hai cái chảo đại sau khi nấu mật trộn cốm xong, tầm này chúng được quẳng ra góc sân giếng, ngâm nước, bà giáo chưa rửa vội. Con Mốc thường lân la tới đó liếm láp chút nước ngọt trong chảo cho đỡ xót ruột. Hôm nay nó mệt đứt hơi, nhưng nghĩ đến chảo nước lại thèm cháy gan, cháy ruột, cố liêu xiêu lê đi.

Chưa đến ngõ nhà ông giáo, nó bị đạp bắn vào gốc ruối vì những bàn chân hùng hổ chạy qua. Khốn nạn, vội gì thế không biết? Theo bản năng nó định ngoặc răng vào bắp chân những kẻ thô lỗ, nhưng không còn đủ sức làm việc đó. Nó cố nén đau đớn nép vào bờ rào, vừa rên ư ử. Chao ôi, họ đang giằng xé nhau, hay đúng hơn họ đang giằng xé một bà cụ già áo quần tơi tả. Nếu con Mốc không kịp né ra xa sau cú đạp mạnh, họ giẵm bẹp ruột là cái chắc.

Bởi con Mốc không gặp may, nó mò đến nhà giáo Nhất đúng lúc hai thằng con trai ông ta theo lệnh bố tới…đòi bà nội đang ở nhà chủ tịch Nhì. Xưa rày cụ Cậy vẫn ở nhà ông chủ tịch, được ông phụng dưỡng. Dù sao sự ăn uống của gia đình bên ấy đầy đủ hơn nhiều, thuốc men chu đáo hơn nhiều. Bà cụ Cậy đã tám sáu tuổi, hai lần bệnh nguy kịch nhưng đều thoát chết, cũng nhờ là mẹ chủ tịch. Xe ôtô cấp cứu vào tận làng đón đưa, rồi rước tới bệnh viện Việt-Xô điều trị cái u nách. Cả xóm Chùa mừng cho bà cụ có phúc. Dễ mấy ai được như cụ.

Không hiểu sao sáng nay ông chủ tịch nổi điên quát anh trai:

- Đồ đầu óc bã đậu, chỉ thích cả nòi nhà này làm dân ngu cu đen cơ. Quanh năm đâm sấp đổ ngửa mà nuôi nổi mẹ lấy một ngày chửa? ừ thì ông ăn đút lót. Ông lấy tiền đút lót nuôi mẹ đấy. Kiện cái con c… ông đây này! 

Trong lúc ầm ĩ, câu cả nòi nhà này bị nghe thành cả nòi nhà mày, do vậy câu nói trở nên cay độc gấp đôi. Giáo Nhất vác chày giã cốm đuổi đánh em trai. Bị mọi người ngăn cản, anh em họ ai về nhà nấy. Nhưng giáo Nhất uất lắm. Càng nghĩ càng đau. Nó dám rủa cả nòi nhà ông nghèo, không nuôi nổi mẹ ư? Láo. Sở dĩ ông để nó nuôi bà cụ cho nó mát mặt, giờ nó dám kể công nuôi mẹ? Đã vậy ông cho nó biết.

Ngay lập tức ông lùa hai thằng con giai sang cõng bà nội về. Giờ này chắc chủ tịch Nhì ra Uỷ ban, nhà rặt đàn bà con gái, không ai dám cản.                      

Giáo Nhất gặp vợ chủ tịch Nhì đang nhặt rau ngoài thềm.

- Thím cho tôi đón bà về. Chú thím phụng dưỡng bà ngần ấy năm đủ hiếu thảo lắm rồi. Nhưng dám kể công nuôi mẹ thì tôi sổ toẹt tất. No đói bà về bên tôi cho đúng luật đời…Chúng bay đâu, vào đón bà, quần áo đồ dùng, lấy sau!

Cô em dâu quăng rổ rau, chạy vào nhà ôm chặt mẹ chồng, gào lên:

- Anh không được đưa bà đi đâu cả. Anh cứ đợi nhà em về đã. Việc này em không quyết định được…Chúng bay chạy ra Uỷ ban gọi bố chúng bay về nhà ngay cho tao.

- Thím tưởng chú ấy về thì cấm được tôi hả? Nó là em tôi chứ bố tôi đâu. Kìa, hai đứa, vào cõng bà ngay! Tội vạ đâu tao chịu!

Hai đứa thanh niên lực lưỡng tức thì đẩy băng bà thím ra, cõng luôn cụ Cậy đang run như giẽ lên lưng, huỳnh hụych chạy.

Vợ chủ tịch cố níu theo đến thềm rồi lăn đùng xuống đất gào khóc:

- Ơi ông Nhì ơi, người ta bắt mẹ ông đi đây này ông ơi. Ơi làng nước ơi, bảo rằng vợ chồng tôi thất thố với mẹ điều gì cho cam. Ôi nhục nhã quá làng nước ơi…

Bà em dâu làm ra vẻ giáo Nhất mang cụ Cậy đi như cướp mất bảo vật nhà bà. Kỳ tình trong tận cùng gan ruột, bà phập phồng hớn hở. Nhân chuyện này bớt được cái nhọt bọc âm ỉ ngày đêm càng tốt. Mẹ chồng nàng dâu khác máu tanh lòng, hậm hực phải nuốt vào dạ. Đó, cứ rước về cho đây thoát tội. Đây buộc lòng phải vờ gào khóc để lấy tiếng hiếu thảo thôi.        

Khi đám nhà ông giáo Nhất cõng chiến lợi phẩm về gần tới ngõ thì chiến binh nhà ông chủ tịch Nhì truy đuổi kịp. Ông chủ tịch cùng ba đứa con cũng ngoài hai mươi tuổi, lực lưỡng, xông vào giằng lấy bà cụ Cậy trong vòng tay đối phương. Đó chính là thời điểm con Mốc bị đạp bắn vào bờ rào.

Tuy nhiên, cái thân thể một nhúm thịt xương rệu rão đã kịp lấy sức tàn hổn hển gào lên:

- Ôi làng nước ơi, chúng nó đang xé xác tôi ra đây làng nước ơi. Gẫy tay tôi rồi!

Nghe vậy đám con ông chủ tịch hơi hốt, vội buông tay giằng kéo bà cụ Cậy ra     

Tức thì bà cụ được cõng thốc qua cổng và cánh cổng đóng sập trước mũi đối phương. Ông chủ tịch liền ngăn các con lại khi chúng sắp lấy sức mạnh phá cổng.

- Thôi được, về đã. Chuyện đâu khắc có đó. Để tao họp cả họ Tạ lại giải quyết dứt điểm chuyện này.

Quân địch rút lui trong lặng lẽ.

Giáo Nhất cắt đặt vợ con thu xếp cái buồng sạch sẽ sáng sủa nhất cho mẹ nằm nghỉ. Bà cụ lúc này còn chưa hết run.

- Tôi biết những thứ thuốc cụ vẫn dùng rồi. Đây, tôi ghi giấy đây. Mẹ nó giao hàng trên phố, nhớ rẽ vào cửa hàng thuốc Khâm Thiên mua cho cụ.     

Ông giáo Nhất dặn dò vợ, khi bà giáo quẩy gánh hàng lên vai đi buổi chợ trưa.

Sau khi xếp mấy hộp sữa tươi, dăm quả cam, ấm nước vối ủ sẵn, ông giáo bảo cụ Cậy:

- Cụ nằm nhà nghỉ ngơi. Con đi họp một chốc. Cái Thảo, thằng Tuấn chúng nó học ở nhà ngang cả đấy.  Cụ cần gì cứ gọi chúng nó nhá.

Ông đi họp tổ hưu, bà đi chợ kẹo, hai đứa con đều đến xí nghiệp gò đồng, con dâu đi dạy học, tất nhiên ông phải khoá cổng cẩn thận đề phòng đối thủ tập kích.

Chỉ duy con chó Mốc chui qua lỗ hổng vườn sau là ông giáo Nhất không tính đến. Nó chui vào theo đường riêng của nó, lê lết đến bên hai cái chảo nấu mật đang ngâm bên giếng.

Ôi mát ruột làm sao! Con Mốc tưởng chừng được liếm láp thần dược. Kể cả bên bụng đau buốt vì bị đạp giờ cũng dịu hẳn. Nó cứ gục mõm vào thành chảo mà nghỉ thở vừa lim dim mắt thưởng thức. Y như một anh nghiện càphê giờ được một ly nhâm nhi từng ngụm nhỏ, nghe cái vị mê người lưu lại trong miệng cùng với khói của điếu thuốc vừa đốt.

Lúc ấy bà cụ Cậy lần mò ra giếng. Bà vừa sụt sịt lau nước mắt vừa múc gầu nước rửa mặt. Bà cụ sợ. Nhỡ đứa nào về bắt gặp bà khóc chúng lại chả gắt toáng lên cho xem. Sao phải khóc? Hay bà sợ về đây không được ăn sung mặc sướng bằng ở nhà nó? Về đây người ta để bà chết đói chắc? Nó nuôi, nó kể công, thì nó coi bà là mẹ, báo hiếu bà đấy à? Đấm thèm bước vào cái cổng nhà nó nữa. Bà trăm tuổi về già, chúng nó kéo đến người ta chả lót tay lá chuối dắt ra cho nhục chứ đùa!     

Vậy nên bà cụ biết mình không có quyền khóc. Rồi um nhà lên, rồi thiên hạ chửi cho bọn vô phúc, rồi nhỡ ảnh hưởng đến cái chức chủ tịch của thằng Nhì, rồi  vợ nó róc rỉa bà hại con, hại cháu... Nhưng càng nén lòng bao nhiêu bà cụ càng đau đớn, hai hàng nước mắt càng lã chã bấy nhiêu.

- Sao mày lại nằm khổ sở ở đây vậy? Dễ mày nghĩ tao sướng hơn mày đấy. Mày là con chó già, sống chết không bận đến ai, chứ như tao sống cũng khổ, già càng khổ, muốn chết không xong, được như mày thì phúc đức quá.

Là cụ Cậy nghẹn ngào thổ lộ với con Mốc. Nó chỉ hé đôi mắt rầu rầu nhìn bà cụ ý muốn chia sẻ nỗi lòng. Cụ ơi, đã già còn gì có ý nghĩa nữa, dù sống dù chết cũng chẳng đáng bận tâm. Họ bất hiếu đến đâu cụ cũng còn con cháu đầy đàn đầy đống chăm lo, sao cụ lại bảo không sướng hơn con?

Cụ Cậy múc thêm gầu nước nữa làm gì không biết. Có thể vào đúng lúc ấy cụ choáng, có thể đúng lúc ấy mạch máu não tai biến. Ai mà biết được. Chưa dám nói bà cụ muốn tìm điều gì dưới đáy giếng thì sao? Nhưng rút cục cái gầu nước định mệnh đã lôi tuột bà cụ nhẹ như chiếc lá khô xuống đó.

Dù là con vật, con Mốc cũng đoán biết vừa xảy chuyện chẳng lành. Nó ngúc ngoắc đầu sủa một tiếng. Không có người để ý tiếng sủa ấy. Nó nghe ngóng một hồi định cố sủa tiếng nữa để cấp báo, nhưng cổ họng nó đã tắc lại chỉ phát ra những âm thanh ư ử. Nó sợ đến tê dại. Khéo mình chết đến nơi mất. Dù vậy phải cố về nhìn mặt ông chủ già cho phải đạo kẻo mang tiếng đi chết hoang. Cụ Cậy ơi, tha lỗi cho cháu nhá. Bỏ cụ dưới đó lúc này kể cũng nhẫn tâm, nhưng giờ cháu chả làm được gì nữa. Chậc, thương cụ cháu cũng chẳng làm được gì thật đấy. Mà ở lại có phen vạ lây. Cháu cũng còn sức đâu? Giả dụ phải làm nhân chứng, ai bế cháu ra trụ sở được? Chưa biết chừng lại còn ăn cái đạp nữa. Thôi thì mặc kệ, các ông, các bà, đang nhọc đến đứt hơi đây... Nghĩ vậy con Mốc lảo đảo lê lết thân mình ra cái lỗ bờ rào vườn sau trở về.

Con Mốc về góc vườn nhà nằm lại đó, nơi gần khóm tre xum xuê. Nó sắp lịm đi thì con Đốm nhà lão Thắng tha thẩn đi tới. Con Đốm quen mùi tới gần vồn vã hít ngửi  Mốc. Đó là anh chó đực tơ lực lưỡng vui tính. Của đáng tội, anh chàng trẻ tuổi này là người tình cuối cùng của Mốc, một người tình thật dễ chịu. Có điều chàng trẻ quá, chưa đáng tuổi lứa con đầu nàng. Nhưng chàng lại rất thắm thiết gắn bó. Có khúc xương to chàng thường chạy thẳng một mạch từ nhà đưa tới trước nàng mời mọc. Và trong lúc nàng gặm gạp ngấu nghiến ngon lành vì thường xuyên bị bỏ đói, chàng nhảy quẩng chung quanh vui sướng. Chàng chưa hề một lần để ý đến tuổi tác nàng, đó là điều khiến Mốc yêu chàng với sự biết ơn tận tuỵ.     

Hãy đi đi người tình trẻ tuổi của tôi. Giờ cuộc đời tôi đã hết dành cho chàng rồi. Tôi đang sang một thế giới khác với hành trang ít ỏi là mối tình nồng nàn của chàng đây. Nơi ấy có thể

có Thượng Đế của chó và Người sẽ an ủi vỗ về tôi: Ôi Mốc đáng thương, con đã sống trọn đời xứng đáng. Nếu đôi lần đói quá con buộc phải ăn vụng mạch nha nhà ông giáo Nhất ta cũng tha tội cho con. Bởi bù lại con đã xua đuổi lũ chuột nhà ấy không còn một mống. Thôi con hãy lên tầng trời cao hơn để được sinh sang một kiếp luân hồi khác. Ta ban cho linh hồn con được bình an...

Và Mốc cứ thế thiếp đi trong giấc mơ ngọt ngào.

Lần này đến lượt chàng Đốm hốt hoảng bỏ chạy. Nó chạy thẳng về nhà, nằm bẹp ở bên thềm, bỏ luôn bữa cơm. Lão Thắng sợ nó ốm, không hiểu vì sao.

Vào lúc người ta phát hiện cụ Cậy đã chết dưới giếng, hai nhà con cháu đang đánh nhau kêu gào loạn lên, lão kép mới biết con Mốc chết ở góc vườn. Lão bần thần một lúc rồi lặng lẽ đào hố chôn nó dưới gốc khế. Lão thắp cho nó một nén hương. Khói hương bay lên một dải trắng mỏng manh. Có thể linh hồn con Mốc nương vào làn khói ấy cùng bay lên cao, rồi lan toả trong khu vườn yên tĩnh.

Khế ơi, mùa tới mày hãy ra lứa quả thật ngọt ngào khế ơi...

 

Truyện ngắn: Đoàn Lê

 
Ngõ và sống ở ngõ PDF. In Email

    Cũng như những đô thị khác, thành phố tôi ở  rất chi là nhiều ngõ. Ngõ là gì ? Theo mấy cụ làm Tự điển tiếng Việt thì  định nghĩa là: Đường đi từ cổng  vào nhà .Khái niệm này bây giờ hình như không ổn. Thực địa ở những đô thị cấp quốc gia hoặc cấp tỉnh thì nhà cửa ngày một khoả lấp  ao hồ, vậy đích thị  ngõ là con, là cháu, là chắt của bà mẹ ông bố mang tên là  phố. Ngõ như đường xương cá của phố. Nó rẽ ngang, chạy dọc, ngách nọ, nghẽn  kia nhằng nhịt,  rối tinh rối xòe  theo cái sự định cư của dân (chỉ tội cho những người nhà quê ra tỉnh, cho những ông bưu tá chuyển thư). Đô thị phình ra. Đường phố bé đi. Ngõ ngày một nhiều, nhiều đến nỗi không là ngõ cũng phải thành ngõ vì mảnh đất ấy đã có nhà dân tọa lạc.

    Chuyện về ngõ, đứng trên phương diện vĩ mô  nếu đảo  một vòng qua các  phố, thì thấy nhiều cái ngõ có tên tuổi hẳn hoi. Ngày Xuân con én đưa thoi. Xin dài dòng qua vài cái tên  như : Ngõ  Thối , vì cái ngõ ấy chính là lối đi lấy phân tươi của công nhân vệ sinh thùng  ở cái thời  xửa thời xưa. Ngõ Con Sấu là trong cái ngõ ấy có hai con sư tử đá ngồi chồm hỗm, suốt ngày nhe nanh, trợn mắt dọa người qua lại. Ngõ Tò Vò, vì phải khom lưng chui qua  cái cổng  xây cuốn  hình tổ con tò vò. Ngõ Đá tức thị  toàn bộ mặt ngõ được lát bằng những phiến đá xanh mát rượi, (nhưng bây giờ bị đập nát nung vôi hết rồi). Ngõ Lý Tiêm vì đầu ngõ có nhà  vị lý trưởng tên là Tiêm. Ngõ Lý Phình mang tên đứa con đầu của ông lý trưởng Đặng Tước. Ngõ Lạc Xuân Đài , trong ngõ có rạp hát tuồng, cải lương. Ngoài ra còn nhiều tên ngõ rất chi là hình tượng như: Ngõ Chè Chai,ngõ Đình Đông, ngõ Cấm, ngõ Cô Ba Chìa, ngõ Tây Đen, ngõ Đồng Lùn, ngõ Hàng Gà, ngõ Đào Ký...nghĩa là đến ti tỉ tên ngõ do miệng dân đặt ra cho dễ nhớ.Thời thế thay đổi. Cái chất  yên tĩnh,  dân dã của  ngõ do các cụ để lại  đã “ xưa như Diễm” trong  cái thời buổi kinh tế thị trường, đô thị hoá siêu tốc này.

     Còn  về phương diện vi mô thì cái ngõ tôi ở nó  “ vô danh tiểu tốt “ thuộc dạng  “ngõ nhỏ, phố nhỏ , nhà tôi ở đó”. Nó không có tên, mà mang hai  chữ số của căn   nhà   đầu ngõ.  Thật ra, hồi  còn bé hàng ngày đi học thì  cái ngõ ấy  to và  rộng lắm. Cái gì chứ,  đá bóng, đá cầu, chơi bi, chơi khăng thì vô tư. Ô tô,  ba gác, xích lô ra vào thoải mái. Nhưng bây giờ thì đừng hòng. Anh nào  ra vô không cẩn thận mà va quệt, thì nhà chủ bắt đền là cái chắc. Cái sự ách tắc, không thông thoáng này chính là  cái máu ích kỷ hại  dân   của chủ sở hữu  khi sửa nhà, chữa  cửa. Ông lấn  một tí. Bà vẩy ra một tẹo. Cái sự lấn, sự vẩy này đã  tạo sự oằn èo,  nhô ra thụt vào . Anh nọ che chị kia. Ngõ mang hình rắn lượn .Nhà cửa trong  ngõ  trước đây đều là ở dạng  cấp  4 , tường con kiến, gạch ba-panh,  cửa gỗ ván bưng. Nhưng qua những ngày mở cửa ăn nên làm ra , đời sống  dần cải thiện nên nhà  nhà cũng được vôi ve sang sửa. Nhiều anh đã  ngật ngưỡng  ba,năm tầng. Cái ngõ tối sầm lại .Mặt trời chẳng thấy. Mặt trăng chẳng còn.Thế giới phẳng. Đứng cửa nhà này trông thấy phòng ăn nhà kia . Thật chán mớ sự đời.

     Người ta thường  nghĩ, nhà cao tầng bao giờ cũng mát. Nhưng cách nghĩ này đã xa xỉ với cái ngõ tôi ở. Chả là cái phong trào làm  chuồng gấu, chuồng cọp đã một thời  lan đến ngõ  này. Nói đơn giản đó là những cái lồng, cái cũi, cái lưới bằng sắt 6, sắt 10  ôm lấy những  ô cửa sổ,  lan can, để chống trộm, chống câu áo quần , chống  trẻ con  khều phong lan,  móc lồng chim treo ở hiên nhà. Nói của đáng tội, những cái chuồng cọp lớn nhỏ này  chỉ dọa dẫm người ngay chứ kẻ gian thì cái kìm cộng lực làm một vài nhát là ngon như gân bò  tái nạm. Hơn nữa, những công trình đầy sắt thép này mùa rét thì  tương đối, nhưng  những  ngày  chói chang cái cỡ 36,39 độ  vài tiếng thì thôi rồi. Cái nóng nung người nóng nóng ghê. Nó  hầm hập bốc  vào trong nhà đến  lò bánh mì cũng phải khóc thét. Trông cái cảnh  hết ông chủ lớn, bà  chủ nhỏ   quần đùi, quần lửng, áo may ô, áo hai dây  luôn tay phành phạch chiếc quạt “ba - nan “ để  giữ nước  trong người  lúc trưa hè, hoặc khi nhà mất điện thấy mà ớn. Tuy nhiên, phong trào chuồng heo,  chuồng cọp bây giờ đã vãn , nhưng  nhiều gia chủ vẫn  hít hà như ông thầy ôm ấn khư  khư giữ lấy công trình.  Cao tằng tổ khảo vượn ông vượn bà tổ tiên của chúng ta ngày xửa ngày xưa vị nào cũng muốn tháo cũi sổ lồng   thế  mà giờ người người lớp lớp  con  cháu lại  thích chui vào trong lồng như cảnh thú nuôi trong chuồng. Đứng ngoài đường nhìn vào nếu  ông mang tên  Canh Dần,bà mang tên  Mậu Dần thì đúng là “ngậm một mối căm hờn trong cũi sắt”.

     Cái ngõ này không phải là ngõ cụt nên  cũng có nhiều chuyện.  Chả là nó ngoằn ngoèo khúc to, đoạn nhỏ nên đứng ngoài đường ngó vào tưởng  ngõ cụt, nhưng  cuối ngõ  lại thông với  hẻm nọ, ngách kia . Thế giới mở.  Vì vậy mới có chuyện các bà, các cô thường bị các chú nghiện  giở bài giật túi xách,dây chuyền, điện thoại cầm tay rồi phóng vào trong ngõ biến mất hút con mẹ hàng lươn, để lại hiện trường khổ chủ mặt tái xanh tái xám  kêu trời trời không thấu, gọi đất đất chẳng hay.  Thấy dân kêu ca quá, công an Phường  điều cảnh sát hình sự ra tay. Có đêm chính nghĩa đuổi  gian tà, cái thiện đối đầu  với cái ác cứ  huỳnh huỵch.  Súng bắn chỉ thiên đùng đoàng nghe ghê cả người.  Nằm trong nhà lạy thánh thần, a men  đừng có viên đạn nào xiên xéo chui vào màn hỏi thăm thì người thân đến phải  viết thêm  dòng  “Có điều gì sơ suất xin được lượng thứ”.

     Lại còn cái chuyện mấy anh xì ke, mấy ả ca ve đi xe ôm không có tiền trả , liền điều  vào ngõ bắt chủ xe đứng chờ để vào nhà quen lấy tiền. Được đấy nhỉ. Đứng trấn ở đây thì  chạy đằng trời. Năm phút. Mười phút. Một đi không trở lại . Ai cũng cười thầm. Bị mắc mưu mấy  tên nghiện, mấy ả  đi hoang rồi. Tong một cuốc xe mấy chục nghìn. Xót quá. Vị nào vị nấy văng “đặc sản” đầy ngõ. Tai mọi người ô nhiễm.  Chuông nguyện hồn ai. Oan gia ngõ nhỏ.  Xin  một nén hương  khấn thỉnh  Nguyễn tiên sinh về mà xem cái câu chuyện của mình viết từ cái hồi năm 1931 đến nay vẫn còn tươi đành đạch  trong cái ngõ nhỏ này.

     Trước kia các cụ   thích làm nhà, mua nhà ở trong ngõ vì cho rằng nó yên tĩnh và không có bụi. Nhưng thời thế nay đã khác rồi. Mặc dù các nhà máy đã được khênh ra ngoại  thành, nhưng trong cái cảnh đường xá chật chội, người xe  như nước cuộn chảy. Vứt một con  chuột chết ra đường vài chục phút sau, các bánh xe đã cán nó thành bụi là chuyện thường ngày. Nhiều hôm, những anh gió Đông, chị gió Nam ham chơi  từ ngoài biển  rủ nhau vào nội thành đuổi nhau nô rỡn. Cuốn theo chiều gió. Khách không mời mà đến. Bụi ta  thoải mái lan tỏa vào các nhà,chẳng cần cân đong đo đếm cũng thấy  nhiều  hơn tỷ lệ cho phép. Bà đau con mắt bên trái. Ông ngứa con mắt bên phải. Cái gương treo tường mờ mờ ảo ảo chẳng rõ  thân hình diện mạo.Thảo dân khổ. Cái môi trường sống của  đường phố có vấn đề rồi.  Hãy đợi đấy. Cứ sống chung đi. Chưa bom rơi đạn nổ, chưa chết ngay đâu mà sợ.

      Họ hàng nhà bụi là tiếng ồn. Cái tiếng  ồn trong ngõ này thì đúng  là  thuộc loại chất lượng cao .Mới bốn năm giờ sáng đang ngon giấc thì mấy ông xe ôm lôi xe ra giữa ngõ hết đề, lại đạp cái con  Wave Tầu mòn pit-tông nhờn súp páp. Chả là những con xe  khú đế  này để qua đêm nó  xuống dầu, nhòe bu-gi,cộng ắc qui tậm tịt  nên rất chi là  khó nổ. Nhưng đến khi nó nổ thì không gì khiếp bằng. Chẳng biết  là bao nhiêu đề-xi-ben. Phành phạch, pành pành, choang choác như đại liên 12ly7 theo cuộn tay  ga của ông chủ trong cơn bực mình. Được hưởng thụ một tràng tiếng động cơ khí này vào mỗi sáng rất đúng giờ  như đồng hồ báo thức,  cả ngõ ai cũng choáng đầu váng óc.

      Của đáng tội, cái tiếng động cơ khí của mấy ông xe ôm Wave Tầu  này nó cũng chỉ  một lúc vào mỗi sáng, chứ cái tiếng  thánh thót, giọng  bổng cung trầm của lũ chim cảnh của mấy vị cao tuổi “chán cơm, thèm đất, thích nghe kèn”, khiến hàng xóm bên ni đồng bên tê ruộng ai cũng  ngao văn ngán. Hỡi các nhà văn, nhà thơ, những văn nghệ sĩ  đã  viết  đến cùn bút,  cạn mực để ca ngợi mùa Xuân con chim hót, mùa Hạ con chim bay, mùa Đông con chim ngủ ... có biết bài ca đàn chim không bay đi ở  cái ngõ nhỏ này không. Những  tiếng hót, tiếng rúc, tiếng gù gù  của những con khướu, những con sáo vàng sáo bạc, chích chòe , cu  gáy ... phồng mang trợn mắt, gân cổ trổ tài trong cái dịu ngọt của buổi bình minh, đậm đà  lúc hoàng hôn thật là một sự  tra tấn. Như một cái chợ Hàng nho nhỏ. Sự đời là vậy. Cái gì in ít, thòm thèm, thiêu thiếu bao giờ cũng quí, cũng ngon, cũng khoái. Nhưng nghe nhiều, nghe mãi,   những âm thanh   lích chích, cúc cu, hoen hoét, xoen  xóet...  lúc to lúc nhỏ,  kéo dài triền miên vô tận  thì người  yêu  thiên nhiên nhất cũng phải “ rối loạn  triều đình “.  Đầu óc thừa mứa  những chim là chim. Cứ kiểu này diễn ra mãi là không làm chủ được hành động của mình, nhiều ông  muốn rút dép ra đánh nhau.   

     Thời buổi “ có tiền mua tiên cũng được. ít có tiền mua lược không xong” này còn gì sướng hơn được thưởng thức những bữa tiệc âm nhạc miễn phí. Cái ngõ tôi ở nhà nào cũng có dàn âm thanh. To thì ở dạng vật vã . Bé thì xìn xịn mi ni. Tất cả đều thuộc hàng cao cấp nhưng ở cái dạng “không đọc kỹ hướng dẫn trước khi dùng “nên  mỗi trưa, mỗi tối sau bữa cơm có chút bia  lâng lâng nghe giọng ca,  tiếng hát của các Diava, siêu sao,   thì cũng thu thú, chấp nhận được. Nhưng nào có thế,  đôi loa đại nhà  này   gào tướng lên “ Trái tim  ngục tù.. “ thì đôi loa thùng nhà kia rên rỉ “ anh chết trong thương đau” ... thì chỉ có mất mật vãi linh hồn thôi. Rồi nữa, cao trào của không gian âm nhạc này là những hiệp hát  karaoke. Thế giới nghiêng. Cửa giả không đóng nên nhìn rõ  mấy chị buồn tình lúc chồng đi làm, của mấy bà đoạn trường  đứt gánh và thêm mấy ông sự nghiệp anh hùng há bấy nhiêu. Toàn những nhân tài chưa được khai quật. Vị nào vị nấy   hai tay  ôm Mic đuổi theo hàng chữ đang chạy trên màn  hình :” Chưa có bao giờ đẹp như hôm” lay”. “Lon lước” mây trời nàm ta cay cay “...   Ngoài cái chuyện ngọng líu ngọng lô mang đặc tính  địa phương còn cái âm họng, âm mũi khê khê nồng nồng . Đô chẳng ra Đô,  La  chẳng ra La. Thác âm thanh cứ  tràn vào các nhà,  tuồn vào tai hàng xóm , nhanh cũng tiếng  đồng hồ, máu mê rỉ rả  cả  tối. Thật  dã man luôn, buồn cả tháng là cái chắc.

     Là một điều thiếu sót khi nói về cái chuyện tiếng động ở ngõ mà không nhắc đến chuyện  những chú cẩu. Tuy đã hết thời chục triệu đồng giá những con chó Nhật, Đức, Pháp ... giải quyết khâu oai cho mấy nhà giầu xổi , nhưng việc nuôi chó  vẫn hiện hữu  ở cái ngõ  này . Tính từ đầu ngõ đến cuối ngõ cũng tương đối. Đốc đốc, Phốc phốc, Lắc ky, Ka ka. Vằn Vện, Vàng Chanh, Đốm Trắng ...  Đó là những cái tên mà các gia chủ khai với mấy em  thú y khi mang chúng đi tiêm chủng ở ủy ban Phường. Ngoài cái khổ phải hít mùi nước  đái chó,  đế giày đế dép tha phân chó vào trong nhà, là cái khổ đêm đêm nghe chó sủa. Khoảng bốn năm giờ sáng, sau những trận bóng đá trên truyền hình, mấy fan cuồng nhiệt, mấy ông máu mê cá cược cứ oang oang bàn tán, được thua, đèo xíu loạn xà ngầu. Thế là  chó đồng ca. Gừ gừ,  ông ổng, gâu gâu, nhanh nhách ... chu chéo méo giật đúng thể loại “đô-mi-nô” sầm sập   từ ngoài ngõ,   giữa ngõ,  đến cuối ngõ. Rồi  những đêm  không biết có phải  bị giam hãm lâu ngày  hay  chợt nhớ tới cụ kỵ tổ tiên  mà giữa đô thị lại xuất hiện “tiếng  gọi nơi  hoang dã”. Cái tiếng tru nhớ bầy, gọi đàn, nhớ bạn tình của những chú mang chất sói này thật đúng là ghê cộng với rợn. Nó chui qua khe cửa , lan đến các đầu giường  đánh thức giấc ngủ của toàn dân thiên hạ. Kiểu này,  uống hết cả vỉ thuốc ngủ mà con mắt cứ sáng như sao .Không trách nhà thương thần kinh ngày một đông người bệnh.

     Nói đến chó thì cũng phải nói đến mèo để toàn tập. Đêm nào cũng vậy,  trên mái  nhà họ hàng nhà miêu không   “festival” thì cũng “ Ga-la “ rất chi là nhộn nhịp. Mở đầu là màn chào hỏi. Chúng rỡn đùa. Chúng  gầm gừ. Chúng  gọi đực. Cứ ngao ngao, eo eo, meo meo ... chẳng nể một ai. Không biết các bạn đã nghe tiếng mèo rủ cái, gọi đực  để làm cái chuyện sinh sôi nảy nở lúc  đêm khuya bao giờ chưa.Không kinh thì cũng khiếp.  Nó rít lên. Nó lanh lảnh. Nó như tiếng trẻ con khóc lúc đói sữa, tàn hơi.  Chỗ này.  Chỗ nọ.  Lúc xa.      Lúc gần.  Trong  màn  đêm đen kịt mà được phối cảnh với   gió thổi ù ù , thì  ai cũng sởn tóc gáy. Kiểu này trẻ con  khóc thét. Mấy ông ca cẩm. Mấy bà  chửi thầm. Nhiều cô vợ trẻ  giật mình, cong lưng giấu mặt vào nách chồng đi trốn theo cái kiểu bịt mắt bắt dê.

     Tái bút. Đã nói thì phải nói hết, chứ để bụng thì nó cứ ấm a ấm ách như anh ăn ngô răng ngựa nướng không tiêu.  Chả là, cái giường của tôi nằm  kê ngay sát tường  xây gạch chỉ  nên cái sự cách âm không lấy gì làm tốt lắm. Vì thế , đêm nằm tôi nghe rõ mồn một những câu chuyện thiên trời địa đất của những người ra vào cái ngõ này.Trong những câu chuyện dưa lê này ai không biết, chứ như tôi thì quá đỗi tâm tư vì những đôi trai gái  đi đàn, đi đúm về, lợi dụng sự tối om của chiếc ngõ là ôm lấy nhau, hết hôn chùn chụt lại còn thì thào những lời  có cánh “Anh yêu em lắm...”, “ Em không lấy được anh  thì em sẽ ra sông Lấp tự tử...” .Nằm trong nhà đang bị tù túng trong cảnh “Ôi thời oanh liệt còn đâu/ cuộc đời dâu bể nặng  sầu riêng ta”. Tôi chép miệng: “Ông mà không ngủ được thì ông cũng chết ...”.

     “ Ngõ nhỏ phố nhỏ nhà tôi ở đó “. Một cõi đi về mà thế này thì mệt quá cái thân ta rồi. Thành  thật xin lỗi bà con, nhân ra Giêng ngày rộng  tháng dài này  đành  phải bồng bế nhau ra  đảo Bạch Long vĩ mà ở thôi.  Ngạc nhiên chưa ? 

 

                                                                     Nguyễn Ngọc 

 

            

 

 

 

 

  

 

 

 

   

 

 

                     

 

 

                

                                   

 

 

 

 

 

   

 

 

                     

 

 
Tiếng kèn Saxophon PDF. In Email

Lâm nhắn tôi đến nhà chơi, tưởng như mọi khi được ngồi nhâm nhi chén rượu rồi bình tranh, tượng hay đọc bản thảo vừa sáng tác. Lần này, vừa bước vào nhà Lâm đã kéo tôi sang ngay phòng riêng nói nhỏ: “Ông không được nói với ai”. Tôi vỗ vai: “Lâm lạ gì tính tôi, biết đâu để đấy, có gì mà bí mật thế?”. Lâm xua tay với thái độ lạ thường, giọng thì thào: “Mấy đêm nay Lâm toàn nghe thấy tiếng kèn trong kho này không hiểu là điềm gì nên triệu ông đến tư vấn. Bởi ông là người am hiểu về  tâm linh, đồ cổ”. “Liệu đồ cổ có hồn thật không?”. Tôi gật đầu: “ Chuyện đó có thật, nhiều lắm. Tôi sẽ kể sau!”.

 

Đọc thêm...
 
Quý Cao bến nước PDF. In Email

Ngày nào qua bến Quý Cao

Sông sâu đò vắng lòng nao nao lòng

Bây giờ đã bắc cầu vồng

Bốn làn xe chạy nối dòng yêu thương

Đọc thêm...
 
Đêm Cát Bà PDF. In Email

Đêm Cát Bà em lững thững tìm anh

Gặp con sóng vô tình trong kỷ niệm

Giữa dòng người ngược xuôi phố núi

Gửi nỗi niềm mong ngóng vào đêm

 

Có vì sao nhấp nháy cô đơn

Một cánh buồm lẻ loi đón gió

Đánh thức ai, thổi vào ai nỗi nhớ

Biển trở mình trong giấc mộng triền miên

 

Đêm Cát Bà sóng ru bước chân êm

Hoa phượng cháy vàng trăng viên mãn

Em biển động trào lên khao khát

Đêm Cát Bà - đảo nhớ không anh

 

      Chu Thị Minh Nguyệt

 
Các bài viết khác...
«Bắt đầuLùi12Tiếp theoCuối»

Trang 1 của 2
 

Video

Liên kết

bao_hp

 

cung_vntt_thanh_nien_hp
dang_cong_san_vn
thanh_pho_hp

 

Số người online

Hiện có 1 khách Trực tuyến
mod_vvisit_counterHôm nay41
mod_vvisit_counterHôm qua30
mod_vvisit_counterTrong tuần41
mod_vvisit_counterTrong tháng195
mod_vvisit_counterBạn là lượt truy cập8021