Home Văn nghệ nước ngoài
Văn nghệ nước ngoài
Chiếc xe Matscơvích

Trên đời này người đưa hối lộ với người nhận hối lộ nhiều không kể xiết, và thủ thuật đưa nhận của họ cũng thiên hình vạn dạng. Đơn giản nhất là cấp dưới bỏ tiền vào phong bì, tìm cơ hội thuận tiện đưa cho cấp trên trực tiếp bằng tay, hoặc kẹp phong bì tiền vào một cuốn sách rồi giả vờ “bỏ quên” trên bàn thủ trưởng. Hoặc giả, cấp dưới cho thủ trưởng vay một số tiền lớn vô thời hạn để “giúp đồng chí ấy qua cơn hoạn nạn”. Cấp dưới dò la xem bố mẹ thủ trưởng, ai đến kỳ sinh nhật thì đem quà tới mừng thọ, ai nhức đầu sổ mũi thì đem quà đến thăm hỏi, ai từ trần thì đem tiền đến phúng viếng. Cấp dưới còn phải biết chúc mừng vợ thủ trưởng nhân ngày Quốc tế phụ nữ, phải biết tặng quà cho con cái thủ trưởng mỗi khi nghe tin chúng nó được cấp giấy khen hoặc thi đỗ vào trường chuyên nghiệp,...

Nhưng tất cả những trò đưa hối lộ đó chỉ đúng cho những kẻ “non tay nghề”, còn đối với Côriuskin “một chuyên gia cự phách” trong việc này, thì có phương pháp độc đáo cực kỳ, đem ra áp dụng vào thực tế sẽ thu được hiệu quả to lớn. Có thể đặt tên cho nó là “phương pháp trúng xổ số”.

Một hôm Côriuskin đến gặp thủ trưởng cơ quan là Piốt Ec-mi-lôvich, hớn hở báo tin:

- Em lại trúng xổ số nữa, anh Piốt ạ. Lần này trúng đậm lắm!

Lẽ ra vị thủ trưởng đáng kính của chúng ta  mừng cho cấp dưới, thì ông lại buồn thiu:

- Cậu tháng nào cũng trúng, còn tớ thì toàn ném tiền xuống sông!

- Chắc vì số em năm nay hên, còn thủ trưởng năm nay đen đủi- Ngẫm nghĩ một lát, Côriuskin bất chợt cất cao giọng:

- à, hay là thế này... nếu thủ trưởng bằng lòng thì thủ trưởng cứ đi mua vé xổ số, rồi trao nó cho em để em đi so hộ. Biết đâu cái hên của em sẽ truyền sang thủ trưởng cũng nên đấy.

Piốt Ecmilôvich phá lên cười:

- Cậu tin vào số mệnh đến thế cơ à?

- Em tin vào số lắm chứ. Giày dép, cột điện còn có số nữa là con người. Thủ trưởng cứ nghe em đi. Biết đâu lại gặp may.

- Được, tớ nghe cậu. Lần này mà trượt chỏng vó nữa thì tớ thề sẽ cạch đến già- Vừa nói, Piốt vừa rút ví lấy ra một tấm vé số- Tớ mới mua lúc nãy đây, cậu so giúp tớ. Cầu chúc cho cái hên của cậu lần này lây sang tớ.

- Yên trí, lần này thủ trưởng không trượt nữa đâu. à, thủ trưởng có cần ghi lại số vé cho yên tâm không ?

- Chẳng cần. Mình không tin cậu thì tin ai.

Như có phép thần, từ đó mỗi tháng một lần, Côriuskin đều mang tin vui đến cho Piốt Ecmilôvich kèm theo tiếng reo vui: “Thủ trưởng trúng xổ số rồi nhé!”. “Piốt, một trăm rúp của anh đây”; “Lại gặp hên rồi, Ecmilôvich này”... Tình trạng ấy cứ lặp đi lặp lại đến sáu lần. Mỗi lần như thế, trái tim Piốt như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực: “Cái thằng Côriuskin này được việc và tốt bụng thật. Bao giờ có cơ hội thuận tiện, mình sẽ cất nhắc nó lên làm chánh văn phòng mới được”.

Sang đến tháng thứ bảy, thì Piốt không trúng xổ số nữa. Thực ra thì lần này mới trúng thật, còn mấy lần trước chẳng qua Côriuskin giả vờ trúng để hối lộ cho thủ trưởng mà thôi. Khốn nỗi, lần này lại trúng giải độc đắc, cả một chiếc ô tô Matxcơvich hảo hạng. Giải to thế mà trao cho ông ấy thì chỉ có phát rồ. Và Côriuskin lý giải. Mấy lần trước là tiền của mình tặng ông ta, thì bây giờ mình phải chiếm đoạt giải này để bù lại sự thiệt thòi đó chứ, luật bù trừ mà!

Trong lúc Côriuskin đang nghĩ ngợi một mình ở nhà riêng, thì bất ngờ Piốt Ecmilôvich đã tìm đến:

- Kết quả xổ số lần này khá đấy chứ?

Côriuskin vò đầu gãi tai:

- Buồn lắm! Lần này thì hết hên rồi, thủ trưởng ạ. Ta gắng chờ lần sau vậy.

- Nhưng tớ cần lần này cơ- Piốt hơi xẵng giọng.

Côriuskin mặt đã biến sắc:

- Em đã nói rồi đấy thôi. Lần này chúng ta mất hên mà!

- Lần này trúng cả một chiếc ô tô Matxcơvích mà bảo mất hên ư?

Piốt Ecmilôvich cười gằn, và lập tức thay đổi cách xưng hô:

- Mày tưởng tao không biết mình đã trúng giải độc đắc đấy à? Nên nhớ, trước khi trao vé cho mày, bà xã tao đã ghi lại số của nó rồi nhé. Thế chiếc xe ô tô của tao đâu? à hoá ra mày định biển thủ nó! Hoá ra mày còn là một thằng ăn cắp đểu giả  nữa cơ đấy!

Giả thử Piốt Ecmilôvich nói năng nhã nhặn một chút, kiểu như: “Người bạn tốt bụng của tớ, gã nhân viên mẫn cán của tớ ơi, cậu có nhầm nhọt gì không đấy”, thì biết đâu Côriuskin sẽ tỉnh ngộ mà lí nhí: “Có thể em đã trông gà hoá cuốc, thủ trưởng đợi em đối chiếu lại lần nữa đã nhé”. Khốn nỗi sau một loạt ngôn từ thiếu văn hoá như “đểu giả”, “thằng ăn cắp” của Piốt mới phun ra kia, Côriuskin biết chắc, nếu có thực sự hối cải, trả lại cho thủ trưởng chiếc xe tuyệt hảo kia,  thì mình cũng không thể làm thuộc hạ của ông ta được nữa rồi. Đến nước này Côriuskin chỉ còn một con đường là tiếp tục tiến lên, chứ không lùi lại, và lập tức đổi giọng:

- Ông vừa bảo bà nhà có ghi lại số hiệu của chiếc vé trúng giải độc đắc kia ư? Hề hề... chắc sau khi đã đọc trên bảng thông báo công bố giải của công ty xổ số rồi bà nhà mới ghi thôi. Ông có biết hành động ấy mang tội danh gì không? Tội cưỡng đoạt tài sản công dân đấy.

- Ai chà! Mày còn định lấy pháp luật ra để doạ tao nữa hả, thằng mất dạy! – Piốt Ecmilôvich gần như gầm lên!

- Xin ông đừng mày tao chi tớ kiểu đó mà thiên hạ cười cho là người thiếu văn hoá.

- Giỏi, giỏi, giỏi lắm. Tao sẽ đưa mày ra toà để mày biết văn hoá là thế nào.

- Ra toà ư? Hê hê hê... Ai sẽ làm chứng việc ông mua vé xổ số rồi nhờ tôi so hộ nào? Vợ ông hả? Nhân chứng vật chứng đều bố láo vậy cả mà ông đòi đưa tôi ra toà ư? Nói cho ông dè hồn, nếu ông kiện ra toà, thì tôi sẽ kiện lại ông tội vu cáo người lương thiện. Tôi có nhân chứng vật chứng rõ ràng, chắc chắn tôi thắng kiện!

Cuộc đôi co của Côriuskin lần này đã làm cho Piốt Ecmilôvich suýt bị tai biến mạch máu não. Tuy vậy, ông ta cũng lăn ra ốm và vào nằm viện mất nửa tháng. Thời gian đó ông luôn mê sảng, mơ thấy ô tô đủ mọi kiểu dáng. Rất may là sau đó sức khoẻ được hồi phục, ông trở lại làm việc. Vết thương tinh thần do Côriuskin gây ra cho ông cũng đã thành sẹo. Tuy vậy đôi lúc còn đau nhức nhối. Đặc biệt những khi đi dạo một mình dọc đường phố, chợt thấy chiếc Matscơvich màu cà phê sữa phanh lại ngay bên lề đường. Trong cabin xe, gã Côriuskin thò cái đầu đểu giả của hắn ra:

- Chào Piốt Ecmilôvich, mời thủ trưởng lên xe để chúng ta cùng dạo phố một chuyến cho vui.

 

                                                                                                      Hoàng Bình Trọng dịch

                                                                                                Qua bản tiếng Pháp đăng trong

                                                                                                      tập Truyện vui Nga

 
Châu phi đen mặt nạ & tượng gỗ

Châu Phi có nền văn hóa lâu đời, bị lãng quên nhiều thế kỷ. Nghệ thuật trang trí thân thể có xăm mình, rạch da, mài răng, tết tóc.

Họ tô vẽ tỉ mỉ trên thân mình nhiều vật kỷ hà màu đỏ, trắng, đen, vàng tạo từ cách nghiền nát thảo mộc, chất khoáng trộn với nước hay dầu. Nghệ thuật đời sống với đồ dùng hàng ngày dù tầm thường nhỏ bé, đều đẹp mắt. Dệt, trang trí bằng thêu và in lạ lùng. Nhiều thành quách xây cất từ đá, gỗ, gạch sống chưa nung, đất nện được trang trí bằng sơn màu, chạm nổi. Tranh vẽ trên vách đá cổ xưa hình bò, ngựa, săn bắt, sinh hoạt thời sa mạc Xahara còn khô cằn 5000 năm trước Công nguyên. Thẩm mĩ châu Phi đen mà thế giới biết đến nhiều hơn cả là chạm trổ, mặt nạ, tượng gỗ. Chúng độc đáo, muôn hình muôn vẻ.

I. SỰ PHÁT HIỆN MUỘN MÀNG

Châu Phi, xứ sở của mặt nạ và tượng gỗ. Michel Leiris (nhà nghiên cứu châu Âu) viết: “Mặt nạ châu Phi bản chất huyền bí, trình bày hoạt động của nhân vật hàm hồ, vừa là hình ảnh, vừa là thực tế, quan hệ mật thiết trong cuộc lễ khai tâm”.

Nam giới dùng mặt nạ trong cuộc tế lễ, nhảy múa, đàn bà, trẻ con không được sờ mó. Mặt nạ là hình ảnh vật siêu phàm, ảnh hưởng thuyết duy linh hồn (animiste) cho rằng người và môi trường đều do lực lượng thần bí vô hình chi phối.

Con đường phát hiện nghệ thuật châu Phi đen nhiều gian nan, khúc khuỷu. Thoạt đầu do người thích “chơi vật lạ” mang ở ngoại quốc về, sau đến các nghệ sĩ và nhà khoa học ngắm nhìn chăm chú mà chưa hề biết rõ gốc gác. Thế kỷ 19 châu Âu duy lý nhìn vùng đất hoang vu châu Phi về nhân chủng học hơn là nghệ thuật. Mặt nạ, tượng gỗ và đồ thờ cúng bị coi là mọi rợ, vứt đi, “nghệ thuật dã man”, sơ đẳng của nền văn minh “tiền lo-gic”!

Châu Phi, chủ yếu là điêu khắc được thế giới biết đến (trước tiên ở châu Âu) trước đó, nhưng được coi là đích thực có giá trị từ 1906 khi các họa sĩ lập thể Pháp “khám phá” ra nghệ thuật da đen (nègre). Nhưng ảnh hưởng da đen của chủ nghĩa lập thể hiện đại không phải là tất cả nghệ thuật châu Phi. Thời đó các họa sĩ lập thể làm chấn động phương Tây bằng biểu hiện tạo hình mới mẻ, dữ dằn chưa từng có trong lịch sử, nhưng chưa ai hiểu và xác định bản chất thực các biểu hiện ấy là gì?

Các nghệ sĩ lập thể tán dương, ca tụng hình thức tuyệt vời của tượng châu Phi làm công chúng chú ý tới thừa nhận tượng châu Phi và châu Đại Dương là “nghệ thuật chân chính, tử tế”, “một nền nghệ thuật hẳn hoi” ...

Mặt nạ, tượng gỗ cách điệu hóa cao, biến đổi hoàn toàn hình dáng mặt mũi, cơ thể để tạo ra căng thẳng. Họ đơn giản các bình diện, thay đổi kích thước cân đối, nhiều khi phóng một số nét hình ra phía trước tả tình cảm tàn ác, khủng khiếp, có lúc đau thương hoặc dịu hiền kỳ lạ. Nét độc đáo này không sao hợp khẩu vị thẩm mỹ phương Tây, hoàn toàn xa lạ với nghệ thuật Phục hưng tôn trọng sự cân xứng. Đứng trước sức hấp dẫn mang tính va đập mạnh mẽ không cưỡng nổi của châu Phi thần bí, những người Âu cấp tiến mới tỉnh ra rằng: 4 thế kỷ nghệ thuật theo Hy Lạp không phải là cách nhìn thế giới duy nhất, có nhiều hạn chế. Hội họa, điêu khắc châu Âu bắt đầu chăm chú tới hình thể và nhịp điệu từ đây!

Năm 1906 Picátxô rồi Matixơ, Vlamanh, Đơ ranh, Brắc sục sạo các hàng đồ cổ Paris tìm mặt nạ châu Phi. Tác phẩm “Những cô gái Avinhông” vẽ 1907 của  Picátxô là tuyên ngôn lập thể.

Năm 1945 lần đầu tiên ở Paris (Bảo tàng Dân tộc học) trưng bày phần lớn mặt nạ và tượng gỗ châu Phi, một nhà nghệ thuật học Pháp viết “Người da đen sống giữa tự nhiên, nghệ thuật của họ không sao chép những thứ quanh mình, mà khám phá ra các thể dạng, còn đám nghệ sĩ chúng ta bị nhốt kín trong các thành phố, cắt đứt mọi quan hệ với tự nhiên, chỉ còn đeo đuổi sự bắt chước ...”

Tượng của người nông dân Xu Đăng là kỷ hà học thiên về đường thẳng, gẫy góc khắc khổ nhiều tính trừu tượng, lập thể. Mặt nạ Đôgô ở Ma Li nhiều tầng trên tấm, gỗ cao khoét thủng, chạm trổ và tô màu. Tượng của người Xênuphô (Bờ biển Ngà) để thờ cúng gọi là tượng chày (Statve-Pilon) giầu tính trang trí, người phương Tây rất thích tìm mua. Mặt nạ Vobê hình trụ, hình ống, hình chóp hay bán nguyệt. Tượng nhỏ vùng Banhê và Ansanti đẹp nhất châu Phi. Mặt nạ thần Gu (thần sáng tạo) nét mặt thanh thản bằng gỗ đen bóng, sống động. Mặt nạ Pumu ở Công Gô sơn trắng, phụ nữ có đôi mắt xếch. Người Denđê có mặt nạ hình tam giác, cằm nhỏ, nhọn, bằng xương hay ngà voi làm bùa chú trong buổi hành lễ khai tâm.

Tượng vùng Đông, Nam Phi, người Nilôtích (vùng sông Nin) tạc pho tượng đôi rất lớn thờ người chết với bộ mặt kéo dài.

Châu Phi, xứ sở mặt nạ mang vẻ đẹp thần bí không gì so sánh. Nó nhắc về những bình minh hoang vu xa vắng thuở đất trời tạo lập hay ban đêm rất chủ yếu và không tính người. Tính thiêng liêng ra đời khi quy luật vũ trụ bị phá vỡ quan hệ với thời gian vô trật tự tàng ẩn những sức mạnh nguy hiểm. Mặt nạ có khi tượng trưng huyền thoại về gốc tích, ác, thiện của thượng đế và bản năng mơ hồ con người không rõ ràng...

Có mặt nạ bảo vệ, mặt nạ đánh lừa, mặt nạ chiến đấu, lễ khai tâm ... Mặt nạ thờ vật thiêng màu đen, hiểu nó như đọc mật thư. Mặt nạ Công Gô đoán mã như đoán mộng, càng suy đoán càng thêm khó hiểu. Với người không khai tâm thì mặt nạ là “nhà nhiều tầng gác” người khai tâm coi là hạ thế từ gác trời xuống đất. Mặt nạ diễn tả cõi đi về của thần linh, những xáo trộn trật tự chống chọi với đấng sáng tạo.

Mặt nạ dùng làm uy lực chính trị, uy lực xã hội, biểu tượng của thần thánh, vẻ đẹp luôn bất ngờ. Do là vật thờ cúng nên làm ra không để giống cái gì! Phũ phàng và táo tợn với hiện thực, mạnh tay bóp méo hình thức, xóa bỏ hình ảnh thật của đời sống bằng thứ Kỷ hà học thần thánh, tạo ra hình thức của cái vô hình, cuộn xoáy vào siêu thực và trừu tượng... khởi nguồn của hội họa phương Tây hiện đại. Mặt nạ Pongne giống hình tượng của Klee, mặt nạ Xirigiơ gợi nhớ đến Vasarely...

Nhưng hoạt động thẩm mỹ châu Phi không chỉ thu hẹp trong lĩnh vực sáng tác tạo hình. Là một tổng thể phức tạp thiên về nghe nhìn, kết hợp nhạc, múa, thơ, kiến trúc, hội họa và điêu khắc. Trong tự do vùng vẫy, điêu khắc vẫn nổi bật nhất. ở đây có mối quan hệ giữa nghệ thuật và con người sáng tạo. “Nghệ thuật nhân thể” nhằm thay đổi bản thân. “Nghệ thuật về xung quanh” cụ thể hòa và sắp xếp lại quanh mình.

Không sao hiểu hết mặt nạ lúc xem trong viện bảo tàng, nó đẹp bất động, trơ trẽn khi tách khỏi người đeo, không có xiêm y tế lễ đi kèm, không chiêng trống, khói lửa bập bùng, tiếng thở của gió ngàn, tiếng gọi bạn của đoàn người gào, rú. Cuộc sống châu Phi phong phú và sôi sục. Cúng lễ và nhảy múa cho mặt nạ tính khí hàm hồ trong môi trường phi lo-gic, tĩnh và động... Nhịp sống nghiêm trang không ào ạt, trần tục mà là nhịp điệu các vật thể trong vũ trụ: vành tròn của quỹ đạo hành tinh quỳ gối nhún nhẩy, hình xoáy vòng và đường cong, dáng quỳ lạy và nhảy vọt. Mặt nạ trong thế giới mông lung tĩnh liệt và năng động. Giọng trầm hùng của rừng thẳm, sa mạc và dòng sông chảy vào cõi thâm u của vũ trụ, thức dậy những trật tự vu vơ bị phá vỡ, nuôi sống những hoài vọng về tương lai ...

II.NGƯỜI MẸ LINH HỒN CỦA VĂN HOÁ CHÂU PHI

Năm 1960, tổng thống nước cộng hòa Xêcu Turê trong thư mừng danh họa Picátxô 80 tuổi có viết: “Châu Phi với nền triết học cổ truyền đại đồng và nền văn hóa với quan niệm “siêu hình” riêng biệt đã tránh được sự quyến rũ, đồng hóa theo kẻ khác, tin chắc ở bản sắc của mình qua phong trào giải phóng dân tộc không gì cưỡng lại và lay chuyển nổi”.

Truyền thống văn hóa và bản sắc tâm hồn giúp cho nghệ thuật châu Phi tồn tại bất diệt dù lục địa đen mênh mông từng chịu nhiều đau khổ hơn bất cứ nơi nào trên trái đất, khi người Âu đặt chân nên vùng đất đai phì nhiêu này để bắt nô lệ. Tháng 12/1592 vua Tây Ban Nha ký đạo dụ xuất khẩu nô lệ từ châu Phi sang châu Mỹ. Hàng triệu, triệu người bị bắt rời khỏi quê hương, bị xích chân, xiềng tay lùa đi như súc vật, làm đủ mọi việc của kiếp ngựa trâu. Thực dân Anh, Pháp, Bỉ, Bồ Đào Nha, Tây Ban Nha thôn tính toàn bộ châu Phi, ngăn cách họ bằng hàng rào thuế quan và “luật pháp lưỡi lê” khắc nghiệt. Nước mắt châu Phi chảy dài suốt 600 năm, nô dịch với những cuộc tàn sát liên miên, man rợ ... Nhưng điều kỳ lạ là nghệ thuật dân gian châu Phi vẫn sống động và phát triển trong tâm hồn những người dân đau thương, bất khuất.

Thế giới tối tăm phía sa mạc Xahara ngày nay đã bừng sáng, thoát khỏi gông cùm của chủ nghĩa thực dân, xây dựng lại Tổ quốc theo những con đường riêng, nhưng nhiệm vụ lớn lao về văn hóa là khai thác và sử dụng văn nghệ dân gian, cơ sở cho nền nghệ thuật hiện đại châu Phi ngày nay. Khẩu hiệu của họ: “Hãy biết ơn sâu sắc vốn nghệ thuật dân gian, coi đó như bà mẹ linh hồn của nền văn hóa”. Mặt nạ và tượng gỗ châu Phi đen mãi mãi là đặc sắc, tỏa sáng trong kho tàng văn hóa nhân loại./.

                                                                                        H.Đ.T.

 

 
Vì sao người lớn không lớn thêm

Trời chưa sáng
Người lớn đã ra đường
Ai cũng vội,
Không kịp nhìn
Không kịp nói,
Chỉ cắm cúi đi,
Và không nghe thấy gì
Không nghe cả tiếng em: “Chào chú ạ“.

Chẳng trách mà người lớn
Không như em,
Chẳng bao giờ lớn thêm
Vì người lớn
Chẳng còn lúc nào để lớn!

 

                     E.Segal
                      (Mỹ)

 
Về cậu bé và ba điểm Một

X. Mac Xắc

     (Nga)

 

Cậu nọ đi học Liền giấu ngay sổ điểm,

Nhưng bà mẹ đòi xem

Cậu hết đường giấu giếm.

 

Mẹ chau mày thở dài

Thấy chỉ toàn điểm Một

Bố giận dữ hồi lâu,

Nhìn cậu con học dốt.

 

“Vì sao cô cho con

Con Một này?”- bố quát.

“Vì con yếu môn sinh,

Gọi chim là bò sát”.

 

“Thế điểm Một thứ hai?”

Cậu kia liền nhăn nhó:

“Con tưởng Kenguru

Mọc ngoài đồng như cỏ”.

 

“Điểm Một là còn cao“

Bà mẹ rơi nước mắt.

“Nhưng trường con xưa nay

Điểm Một là thấp nhất!“

 

Còn điểm Một thứ ba

Là do con dốt toán

Đề bài hỏi: Vậy là

Lớp B bao nhiêu bạn?

 

Con giải suốt một giờ

Tính trên rồi tính dưới

Cuối cùng thành: Lớp B

Có hai mươi bạn rưỡi!

 

                                Thái Bá Tân (dịch)

 
Rút thưởng

Ăn xong cơm chiều, tôi dẫn con trai đi bách bộ, bỗng gặp mặt Cục trưởng Vương cùng ở trong một ngôi nhà chung cư đi đến. Cục trưởng Vương móc trong túi áo ra hai tấm vé xem phim, nói:

Đọc thêm...
 
«Bắt đầuLùi12Tiếp theoCuối»

Trang 1 của 2
 

Video

Liên kết

bao_hp

 

cung_vntt_thanh_nien_hp
dang_cong_san_vn
thanh_pho_hp

 

Số người online

Hiện có 2 khách Trực tuyến
mod_vvisit_counterHôm nay25
mod_vvisit_counterHôm qua30
mod_vvisit_counterTrong tuần25
mod_vvisit_counterTrong tháng179
mod_vvisit_counterBạn là lượt truy cập8005